10
Feb
10

có người để link bài home của Michael Bublé lên facebook. lần đầu tiên mình nghe bài này là hồi ở New Delhi, khi đứa nào cũng chán nản với một môi trường quá khác nhà của mình, kể cả những đứa ở vùng khác của Ấn Độ. hôm đó là một sáng cuối tuần khi mấy đứa ngồi đó trò chuyện và có đứa bật bài này lên. thế là cả nhóm ngậm ngùi và nhìn xa xăm. mình nghe xong chả có cảm xúc nhiều lắm như một đứa khác trong nhóm. lúc đó mình còn đang mê bài gì đó mà cả ngày hôm nay mình cố nhớ ra tên mà không nhớ nổi. bài đấy cũng nói về nỗi nhớ nhà thì phải. kỉ niệm không ghi lại là nó thành thế đấy. những mảng trống trong quá khứ.

những đêm mất điện, mấy đứa chạy hết ra ngoài hóng gió. muỗi bay vo ve xung quanh. rồi lúc chị ở viện, 2h đêm đi bộ về nhà cùng bạn. chao ôi là chó, chó ở khắp mọi nơi, mọi chốn, phá cái bầu không khí yên tĩnh ở vùng ngoại ô mà vốn dĩ đêm nên có. ra khỏi cửa bệnh viện 3 con chó đang đánh nhau và 1 con vật vờ xung quanh hú hú chặn đường về. lúc đấy thực sự chỉ muốn bảo mày ơi mày cõng tao không tao không sống nổi. nắm tay nó thôi cũng đủ để cảm thấy an toàn rồi. và khi không làm được những thứ kia, mình chỉ biết đứng yên tại chỗ không di chuyển méo mó mặt mày. sau 1 hồi nó thuyết phục mình cũng chịu cất bước. mà không phải ai thuyết phục mình cũng nghe đâu nhé. thứ nhất nó mét 8 trông chẳng khác gì tarzan, thứ 2 nó yêu động vật và suốt ngày chơi với khỉ và rắn nên mình nghĩ nếu có chuyện gì xảy ra chắc nó biết cách giải quyết. trời thương mình. về đến trước cổng nhà thì một đàn chó hoành tráng ríu rít gào rú đủ kiểu, phải chục con trở lên. lúc đấy mình đã bảo nó là mày ơi hay mày bế tao lên để tao trèo tường vào từ đây chứ tao không đi đến cổng được đâu. mình quên mất việc gì xảy ra sau đó. nhưng nhớ là người không bị xây xước tí nào.

hôm qua đọc blog 1 bạn trường mình. bạn đang buồn và bảo sẽ xưng em trong bài viết đó, sẽ mượn cớ viết cho anh của bạn để đỡ cảm thấy cô đơn và trống trải. thế còn những người không có “anh” thì sao. sau đây là cuộc trò chuyện của 2 bạn nữ học năm thứ 4, cũng học ở trường nữ sinh này và lịch sử yêu đương mất 5 phút để kể. từ nữ sinh cần phải để kia để cho những ai chưa đóng đinh vào đầu là mình đang học trường nữ sinh còn biết.

hâm: ôi thế này mới biết tại sao mà ngại đi date người khác

hâm: rõ ràng rồi thì không sao, hoặc là không có tình cảm hẳn, hoặc là yêu thắm thiết rồi

hâm: chứ cứ dở dở dang dang thế này đến là lắm chuyện

đơ: 21, sắp 22 rồi mà chưa thấy sẵn sàng và ngại đi date

đơ: tớ không hiểu tương lai hâm sẽ đi về đâu

đơ: uh tớ cũng ngại lúc date lắm

hâm: đến 25 tuổi sẽ sẵn sàng

hâm: 30 tuổi lấy chồng

đơ: nó cứ nhùng nhằng rắc rối kiểu gì ý

đơ: mệt mỏi, xong nếu mới quen thì lại qua giai đoạn tìm hiểu nữa

đơ: rồi là giai đoạn cảm xúc chập chờn, không biết nên thế nào cho đúng

đơ: nhiều lúc mình cứ cuống lên trong khi người ta không thế lại khổ mình. mà người ta cuống lên có khi mình sợ

hâm: uh. mà thực ra cũng chẳng có gì lắm. mình cứ quá lên nên mới thế này

đơ: ôi cảm xúc của mình mà, nhiều chứ hâm, sao lại không có gì

đơ: sao có những người có người yêu dễ thế nhỉ? hơi tí là đã có rồi mà sao mình thì vất vả và đau khổ

đơ: hay là mình không có duyên với việc có người yêu

hâm: tại mình lúc nào cũng trong tình trạng di chuyển. mà yêu đương là nhất cự li, nhì tốc độ

hâm: thêm cái là phải có sự lâu dài, ổn định nữa. hoặc là như thế

hâm: hoặc là lũ đàn ông mù hết cả rồi

lúc mình viết xong entry này cũng là lúc mình nhận được email của 1 chị rất thân với mình từ hồi ở Delhi. hồi đầu 2 đứa còn hay email, về sau thành 1 tháng 1 lần. liên lạc cứ thưa dần ra. lần cuối mình email chị là tháng 5 năm ngoái. hơn 2 năm rồi chưa gặp mà kỉ niệm ở Ấn Độ lúc nào cũng như chỉ vừa mới kết thúc.

08
Feb
10

chủ nhật nắng. cái nắng lạnh trải dài khắp trường nhưng không le lói trong phòng như mọi khi. mình vẫn thích bóng nắng xuyên qua cửa sổ và nhập nhòe trên tường vào mùa có lá. một vẻ đẹp bình yên và vô hồn.

nỗi nhớ nhà vẫn chưa nguôi. gần như sáng nào bên này mình cũng điện thoại về nhà để nói chuyện với bố mẹ. mình chẳng cần nói lâu, chỉ cần dăm ba câu là đủ. hồi gì ở bên Anh hay nói chuyện với bố mẹ qua yahoo. mỗi lần nói chuyện xong là mình bắt bố mẹ không được dừng cuộc nói chuyện cho đến khi nào cần tắt máy. cũng chỉ để nghe tiếng TV từ nhà vọng lại và thỉnh thoảng giọng bố mẹ vang lên từ xa. bố mẹ chắc cũng đoán được con gái vẫn đang trong giai đoạn hâm hâm. bố còn tò mò khi thấy gọi nhiều quá: “ơ thế bạn con đâu hết rồi? con không nói chuyện với các bạn à? các bạn không thích chơi với con nữa à?”

sáng ngồi xem ảnh bạn đi du lịch. album ảnh tên là “có cái nắng có cái gió” làm mình bồi hồi muốn đi du lịch với 1 nhóm bạn thân. mới hôm qua vừa bảo hết thích đi du lịch rồi, ngồi nhà xem ảnh là đủ mà hôm nay suy nghĩ đã khác.

thỉnh thoảng nghĩ lại, mình vẫn tin vào thời điểm đó thằng cha đó yêu bạn thật sự. chắc bạn sẽ không hài lòng khi mình gọi nó là thằng cha. nhưng mình không biết gọi bằng từ gì khác cả. những cảm xúc, những hành động đó phải xuất phát từ yêu, cho dù đó có là 1 tình yêu bồng bột. mình tin là vậy. không thì cuộc đời này quá phũ phàng. mình tin rằng con người dù thế nào đi nữa thì vào những lúc đó sẽ có những cảm xúc tốt đẹp dành cho nhau. còn chuyện xảy ra sau đó, mình đổ cho cuộc đời và cho sự hèn nhát của 1 con người vô trách nhiệm. khi ở độ tuổi đấy, con người ta không có nhiều “cơ hội” sống trong những giây phút bồng bột và quên hết trách nhiệm cũng như mọi thứ/người xung quanh. và có đứa đã chớp lấy cơ hội một cách khéo léo. và trong mắt bạn, vào thời điểm đó, thằng cha đó là một người tuyệt vời. không phải ai cũng sống được như thế. nhớ về những cái đẹp nhất của quá khứ giữa 2 con người từ bao giờ đã trở nên xa lạ và việc thằng cha đó làm sau này không hề ảnh hưởng đến cái thằng cha ở trong kỉ niệm đẹp của bạn.

mình đang nghe hoa sữa. mình mê cái video của bài này với 2 ông bà già là nhân vật chính.

kỉ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó
những bạn bè chung
những con đường nhỏ

hoa sữa vần ngọt ngào đầu phố đêm đêm
có lẽ nào anh lại quên em
có lẽ nào anh lại quên em…

07
Feb
10

mình không hiểu chị nghĩ gì khi mặc bộ đồ này làm công chúa tuyết “để mang lại niềm vui cho trẻ thơ”. hoặc có thể chị không nghĩ gì cả.

dạo này hiền ăn ngủ rất điều độ, 10h ngủ và 6 rưỡi dậy. hiền lúc dậy không mệt mỏi mãi không chui ra khỏi chăn được mà rất tỉnh táo là đằng khác. tuy nhiên có 1 vấn đề nho nhỏ là hiền dành một nửa thời gian thức để chơi pikachu trên giường. mặt và bụng hiền đang giãn ra còn mắt thì đang mờ đi. đây sẽ không phải là 1 vấn đề đáng nói nếu hiền đang ở tuổi ngũ tuần. tuy nhiên, hiền đã chơi được đến bàn cuối cùng của trò chơi vô bổ nhưng có sức hút khá lớn này nên chắc mặt, mắt, và bụng hiền sẽ được cải thiện trong vòng thời gian tới. (có ai quan tâm đến mặt, mắt và bụng hiền đâu nhỉ?)

hồi ở nhà lúc mẹ đèo về vào giờ cao điểm. lúc dừng đèn đỏ, thấy một anh xe bên cạnh giãi bày “anh có nhìn đi đâu đâu mà em bảo anh đang nhìn ai.” hiền lúc đó tủm tỉm cười nhưng chẳng dám quay sang nhìn mặt anh chị. bị quát nhìn gì mà nhìn thì chết.

hiền không hiểu văn hóa uống rượu – làm ăn – giúp đỡ ở nhà. hôm gì tới 1 thành phố gần Hà Nội cùng 2 người đang làm nghiên cứu/báo cáo và về đây để lấy số liệu. tất nhiên về đó thì phải nhờ sự trợ giúp của 1 cơ quan ở đó. người ta giúp đỡ rất nhiệt tình, lo ăn lo ở. lúc vừa đến nơi xong là 11h cả đoàn lên phòng nghỉ, 11 rưỡi đi ăn, ăn xong về lại nghỉ và đến tầm 2h chiều mới bắt đầu làm. làm xong lúc 5h , về nói chuyện 1 lúc lại ăn. ăn xong lại nghỉ. giấc ngủ lúc đi công tác với đoàn (có thể) bắt đầu từ 7 rưỡi tối. ai về phòng nấy và khóa cửa lại. đại khái là công việc không có gì nhộn nhịp lắm. có mỗi uống rượu là cả 2 bên đều nhộn nhịp và theo bác trường đoàn thì không nhộn nhịp rôm rả không được vì từ sau người ta sẽ không giúp đỡ nhiệt tình nữa. sáng dậy uống rượu chào buổi sáng/uống rượu chúc mừng bác hay đi tập thể dục/uống rượu vì trời hôm nay đẹp thuận tiện/uống rượu cho tình bạn mới. trưa uống rượu chào mừng đến thành phố này/uống rượu vì anh nói quá đúng/uống rượu nhận lỗi/uống rượu vì bác kể truyện cười quá tuyệt vời/uống rượu vì hiền đã hiểu câu chuyện cười đó/uống rượu cho ngày anh sắp lên hà nội/uống rượu vì quê anh đẹp, vân vân và vân vân. uống một lúc thì hiền từ cháu thành em (không phải cả bàn thành ra như thế đâu nhớ, chỉ có cái ông ngồi cạnh mình bị sao đó) mặc cho hiền vẫn cứ bác bác cháu cháu.

ở nhà vừa cúng ông Công ông Táo. còn giọng Hồng Nhung vang khắp phòng hiền sáng nay với những bài ca về Hà Nội. mọi người nghe này.

03
Feb
10

khi người ta 21, trẻ không phải là một lời khen. “hồi xưa em xinh hơn nhưng bây giờ em trông trẻ hơn.” ối zời đất ơi, nói cái gì đây??!?!! tôi 21, tôi không trẻ thì tôi già chắc? hả???? mà khi nghe câu kia xong cái đọng lại trong đầu người nghe là bây giờ em xấu (hơn). từ hơn kia nó không lảng vảng ở trong đầu mình tí nào nên mình để trong ngoặc vì có khi (có khi thôi nhé) đấy là ý người nói.

chuyện hiền ngọng tiếng Việt:

-em ở đâu?

-em ở trên Hà Nội ạ.

-thế hả? (cười bí hiểm/mỉa mai) anh thì đang ở dưới Hà Nội.

hoặc hôm rồi hiền đi phỏng vấn mấy bác ở khu ổ chuột. sau khi giới thiệu chào hỏi:

-dạ thế bác ở đâu ra ạ? (chị đi cùng vội vàng thì thầm: đáng ra em phải hỏi bác quê ở đâu chứ)

-bác ở Hà Nam (chắc bác chưa nghe rõ câu hỏi của mình lắm)

lúc nói chuyện xong, chị đi cùng bảo: may mà bác ý không bảo tao ở lỗ đít mẹ tao chui ra đấy.

mình rất bực mình và mệt mỏi với những người ngu lắm mồm trong lớp (mà thường ai lắm mồm là toàn phát biểu ra những câu khá là không được thông minh cho lắm). đặc điểm nhận dạng:

-nhai lại những gì thầy giáo vừa nói

-trả lời lệch câu hỏi sang 1 chủ đề không liên quan

-hỏi 1 câu vô duyên ngớ ngẩn trong khi câu trả lời rõ ra đấy rồi

ngu không phải là 1 vấn đề. ngu lắm mồm là 1 vấn đề ảnh hưởng đến tinh thần và sức chịu đựng của người khác trong lớp. hơn nữa, tốn thời gian giảng dậy 1 cách vô bổ. dẫn đến việc học sinh khác (như mình) bị khó chịu mà không làm gì được. mình mới nhận ra làm thầy giáo khá là khó. khi những người ngu phát biểu, đành phải cười gật gù à câu hỏi mày hay lắm, có phải ý mày thế này không (và sửa lại cái phát biểu ngu để cho liên quan đến bài học), hoặc là nếu nhai lại những gì mình vừa nói thì cười toét miệng khen đúng rồi. thế này mà mình kêu muốn dậy học sau này. mình không nghĩ mình có tố chất kiên trì và sức chịu đựng dẻo dai năm này qua năm khác khi phải liên tục nghe những thứ như thế liên xoành xoạch.

bài thơ này hay nhưng hơi buồn này mọi người này:

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay người con gái khác
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Anh nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?
(st)

30
Jan
10

bà vừa bị gẫy chân và đang bó bột. không bao giờ những người thân nhất với mình gặp chuyện mà mình ở nhà cả.

mình hình như vẫn đang nhớ nhà. hoặc đang muốn tốt nghiệp mau mau. hoặc cả hai và nhiều lí do khác nữa khiến mấy hôm nay mình chả thiết làm gì. mẹ bảo hồi xưa lúc bố đi học, lần đầu tiên sang Mỹ. lúc đó mình mới được mấy tuổi. bố bị ốm và người gầy rộc hẳn đi vì nhớ gia đình (hí hí hí, hồi đó bố thật đáng yêu. bây giờ bố hình như quen với việc xa gia đình rồi, hoặc không nhớ bằng, hoặc có nhớ cũng không đến mức hao tâm tổn trí và gầy đi). bố ốm đến mức có 1 ông khá thân bên đấy đã tốt bụng mua vé máy bay cho mình và mẹ sang. hồi đấy bố ăn còn chả dám ăn nói gì đến việc mua vé máy bay. nhà mình vẫn còn ảnh hồi đó bố đèo mẹ trên xe đạp đi lòng vòng Washington D.C. (chuyện mà bây giờ mình có nằm mơ cũng không xảy ra).

bây giờ, thỉnh thoảng khi mình gào thét đau khổ về trường bố vẫn bảo hồi xưa con 15 tuổi sống 1 mình bố mẹ mới sợ, chứ bây giờ thì an tâm rồi. mà sao hồi xưa con can đảm thế mà bây giờ hay chí phèo. hồi xưa mà con kêu gào như bây giờ chắc bố mẹ đã cho con về rồi. bây giờ mình lớn hơn và khả năng chịu đựng kém hơn hồi mình 15? vì Hà Nội cả đấy. hồi xưa mình chỉ biết nhớ bố mẹ còn bây giờ mình biết thêm việc yêu Hà Nội. hồi xưa mình yêu San lắm còn bây giờ mình không có thiện cảm với cái chốn khỉ ho cò gáy này (cái thành ngữ này có nghĩa là những chốn có mỗi con khỉ nó ho và con cò nó gáy thôi á? thế thì cái chốn này còn biệt lập hơn cả chốn khỉ ho cò gáy).

mình nghĩ mình than về trường đủ rồi. ai ở trường mà đã từng nói chuyện với mình rồi đều biết mình không thích trường. khả năng than thở của mình khá là ổn.

hôm rồi về phòng thì có đứa hôm sau chạy vào phòng chào hỏi ngay. ngồi nói chuyện 1 lúc nó bảo ôi nói chuyện với mày làm tao cảm thấy thế này thế kia. hôm trước lúc tao mới về trường tao đi ngang qua phòng mày và cảm thấy bình yên lắm, (nó nhìn thấy mặt mình và bổ sung thêm) tao nói thật đấy tao viết hẳn trong nhật kí tao. lúc đấy mới nhận ra trong cuộc sống sẽ có những người cần mình hơn mình cần người ta, và sẽ có những người mà mình cần người ta hơn người ta cần mình. hi vọng người yêu mình sau này sẽ thuộc vế trước, hề hề.

à, và mình vừa mới phát hiện ra 1 điều làm mình vui khôn tả. nhưng mình sẽ giữ làm bí mật cho mình. mà không, thực ra mình nói với 1 bạn rồi nhưng mình nghĩ thế là bảo mật lắm rồi.

28
Jan
10

hiền đang ngồi chờ cơm chín và không muốn làm gì cả. hôm qua hiền vừa ngủ 15 tiếng xong. hiền thật là giỏi. đáng ra hiền không nấu cơm giữa đêm khuya (11h) như thế này nhưng vì nhớ cơm Việt Nam quá. hiền lại đang có mắm tép ở đây nữa. đáng ra hiền thèm ruốc cơ nhưng hiền không có ruốc. mà hiền đã cố kìm nén cái sự thèm cơm này bằng cách ăn những thứ khác vì hiền tự nhủ ăn cơm buổi tối sẽ béo. thế là thay vì ăn cơm hiền ăn 1 cái bánh ngọt, 1 quả chuối, mấy cái bánh đậu xanh, và uống 1 cốc cappuccino (mang từ VN qua). hiền mới nhận ra là ăn tưng đấy thứ khá là béo và bây giờ ăn thêm cơm nữa thì cái việc hiền ngồi tính toán làm sao cho bụng không to hoàn toàn là tốn thời gian và không được tích sự gì cả.

hiền thực sự chưa sẵn sàng học hành. hiền cần thêm thời gian để chuẩn bị. tuy không chán trường như mọi lần quay lại nhưng hiền đang bắt đầu đếm ngày rồi. nói chính xác hơn thì là đếm tháng vì đếm ngày mất công quá hehe. lúc nào gần ngày tốt nghiệp sẽ đếm sau.

hiền không muốn làm gì nên nói nhảm ở đây chứ thực ra cũng chả có gì mà viết cả. à định viết về chuyện hiền bị bệnh hoang tưởng rất nặng nhưng vì cái đấy tốn thời gian lắm, mất công hiền mà hiền đang không muốn làm gì.

thế nhé. chào tạm biệt và thân ái mọi người :X

24
Jan
10

rồi mọi thứ cũng trở thành quá khứ và bị lãng quên. những cảm xúc hôm nay, những mối quan hệ bây giờ, những điều làm mình ha hả, những nỗi niềm làm mình rưng rức và ngẩn ngơ, …

một lúc nào đó khi kể lại hoặc nghĩ về, tất cả đều sẽ là đã. đã như vậy, đã ra sao, đã như thế nào, đã có một thời như thế. như bạn đã không chúc sinh nhật mình năm nay. mình biết nếu hỏi bạn ngày, bạn vẫn nhớ. nhưng. như bao cái nhưng khác của cuộc sống.

thực ra mình sẽ không suy nghĩ nhiều như vậy. nhưng vì mọi năm bạn chúc. bạn tạo cho mình 1 thói quen. quen với việc bạn chúc mừng sinh nhật. mình cần thời gian. để rồi mọi thứ cũng thành quá khứ. và mình cũng sẽ quen với việc bạn không chúc sinh nhật mình nữa. chuyện bạn chạy ra sân bay năm nào và phải ngủ lại đấy qua đêm đã là của ngày xưa. của 1 thời xa lắm, thời mà mình vẫn còn chạm được vào những cung bậc cảm xúc của bạn. thời quá khứ. thời mà mình mê những đóa hoa mầu hồng và yêu biển tha thiết.

còn hôm nay, nhà mình đang có 2 lọ hoa hồng vàng to tướng. thơm ngào ngạt. và mấy quyển thơ.

con gái dù có chuẩn bị tinh thần tốt đến mấy, cứng rắn và lí trí đến mấy, cũng chẳng tránh khỏi những lúc để cho bản thân bị tổn thương và đau đầu. mình mới nhận ra rằng, có khi ngay giây phút này, mình không có cảm xúc gì nhưng trên trái đất bao nhiêu người đang trải qua những xúc cảm khác nhau: vui, buồn, điên rồ, tuyệt vọng, hạnh phúc, tự hào,… những dòng cảm xúc vẫn tuôn chảy đều đặn ở khắp mọi miền thế giới vào từng giây, từng phút. nhiều lúc cứ tưởng mình cô đơn trong suy nghĩ nhưng có biết bao người cũng đang đồng cảm.

rồi đến một lúc nào đó, hiền sẽ chẳng còn dạt dào cảm xúc. sẽ không rơm rớm nước mắt trước những điều làm hiền rung động bây giờ. sẽ thấy viết lách là một thứ không cần thiết và tốn thời gian. sẽ dửng dưng trước những giản dị mà bây giờ có thể làm lòng hiền phơi phới. sẽ chẳng còn thích những anh guitar. sẽ thấy hoa hồng vàng mất hết sức hấp dẫn. sẽ thấy thơ thẩn là một điều ngớ ngẩn. sẽ quẳng hết những bây giờ vào rọ quá khứ và đẩy lùi vào một góc khuất của tâm hồn. vì có gì thuộc thì hiện tại mãi mãi. và có những điều nên được lãng quên.




Archives

 

February 2010
M T W T F S S
« Jan    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728

Flickr Photos

Eyes of the World

Madrid

i heart...

HBM - Valentine Edition - Explore #1

More Photos
counter for wordpress