có người để link bài home của Michael Bublé lên facebook. lần đầu tiên mình nghe bài này là hồi ở New Delhi, khi đứa nào cũng chán nản với một môi trường quá khác nhà của mình, kể cả những đứa ở vùng khác của Ấn Độ. hôm đó là một sáng cuối tuần khi mấy đứa ngồi đó trò chuyện và có đứa bật bài này lên. thế là cả nhóm ngậm ngùi và nhìn xa xăm. mình nghe xong chả có cảm xúc nhiều lắm như một đứa khác trong nhóm. lúc đó mình còn đang mê bài gì đó mà cả ngày hôm nay mình cố nhớ ra tên mà không nhớ nổi. bài đấy cũng nói về nỗi nhớ nhà thì phải. kỉ niệm không ghi lại là nó thành thế đấy. những mảng trống trong quá khứ.
những đêm mất điện, mấy đứa chạy hết ra ngoài hóng gió. muỗi bay vo ve xung quanh. rồi lúc chị ở viện, 2h đêm đi bộ về nhà cùng bạn. chao ôi là chó, chó ở khắp mọi nơi, mọi chốn, phá cái bầu không khí yên tĩnh ở vùng ngoại ô mà vốn dĩ đêm nên có. ra khỏi cửa bệnh viện 3 con chó đang đánh nhau và 1 con vật vờ xung quanh hú hú chặn đường về. lúc đấy thực sự chỉ muốn bảo mày ơi mày cõng tao không tao không sống nổi. nắm tay nó thôi cũng đủ để cảm thấy an toàn rồi. và khi không làm được những thứ kia, mình chỉ biết đứng yên tại chỗ không di chuyển méo mó mặt mày. sau 1 hồi nó thuyết phục mình cũng chịu cất bước. mà không phải ai thuyết phục mình cũng nghe đâu nhé. thứ nhất nó mét 8 trông chẳng khác gì tarzan, thứ 2 nó yêu động vật và suốt ngày chơi với khỉ và rắn nên mình nghĩ nếu có chuyện gì xảy ra chắc nó biết cách giải quyết. trời thương mình. về đến trước cổng nhà thì một đàn chó hoành tráng ríu rít gào rú đủ kiểu, phải chục con trở lên. lúc đấy mình đã bảo nó là mày ơi hay mày bế tao lên để tao trèo tường vào từ đây chứ tao không đi đến cổng được đâu. mình quên mất việc gì xảy ra sau đó. nhưng nhớ là người không bị xây xước tí nào.
hôm qua đọc blog 1 bạn trường mình. bạn đang buồn và bảo sẽ xưng em trong bài viết đó, sẽ mượn cớ viết cho anh của bạn để đỡ cảm thấy cô đơn và trống trải. thế còn những người không có “anh” thì sao. sau đây là cuộc trò chuyện của 2 bạn nữ học năm thứ 4, cũng học ở trường nữ sinh này và lịch sử yêu đương mất 5 phút để kể. từ nữ sinh cần phải để kia để cho những ai chưa đóng đinh vào đầu là mình đang học trường nữ sinh còn biết.
hâm: ôi thế này mới biết tại sao mà ngại đi date người khác
hâm: rõ ràng rồi thì không sao, hoặc là không có tình cảm hẳn, hoặc là yêu thắm thiết rồi
hâm: chứ cứ dở dở dang dang thế này đến là lắm chuyện
đơ: 21, sắp 22 rồi mà chưa thấy sẵn sàng và ngại đi date
đơ: tớ không hiểu tương lai hâm sẽ đi về đâu
đơ: uh tớ cũng ngại lúc date lắm
hâm: đến 25 tuổi sẽ sẵn sàng
hâm: 30 tuổi lấy chồng
đơ: nó cứ nhùng nhằng rắc rối kiểu gì ý
đơ: mệt mỏi, xong nếu mới quen thì lại qua giai đoạn tìm hiểu nữa
đơ: rồi là giai đoạn cảm xúc chập chờn, không biết nên thế nào cho đúng
đơ: nhiều lúc mình cứ cuống lên trong khi người ta không thế lại khổ mình. mà người ta cuống lên có khi mình sợ
hâm: uh. mà thực ra cũng chẳng có gì lắm. mình cứ quá lên nên mới thế này
đơ: ôi cảm xúc của mình mà, nhiều chứ hâm, sao lại không có gì
đơ: sao có những người có người yêu dễ thế nhỉ? hơi tí là đã có rồi mà sao mình thì vất vả và đau khổ
đơ: hay là mình không có duyên với việc có người yêu
hâm: tại mình lúc nào cũng trong tình trạng di chuyển. mà yêu đương là nhất cự li, nhì tốc độ
hâm: thêm cái là phải có sự lâu dài, ổn định nữa. hoặc là như thế
hâm: hoặc là lũ đàn ông mù hết cả rồi
lúc mình viết xong entry này cũng là lúc mình nhận được email của 1 chị rất thân với mình từ hồi ở Delhi. hồi đầu 2 đứa còn hay email, về sau thành 1 tháng 1 lần. liên lạc cứ thưa dần ra. lần cuối mình email chị là tháng 5 năm ngoái. hơn 2 năm rồi chưa gặp mà kỉ niệm ở Ấn Độ lúc nào cũng như chỉ vừa mới kết thúc.




