mình đã tới vancouver. đợt này hình như do tâm thế tốt, thấy chặng đường bay không xa, không mệt, không mỏi. mình chẳng chuẩn bị gì trước khi bay, kể cả việc đi về khách sạn từ sân bay thế nào. sang đến sân bay có free wifi bắt đầu google. phương tiện công cộng tiện lợi, không có 3g cũng không sao vì ngay ngoài bến tàu điện ngầm là bản đồ khu vực xung quanh. khách sạn mình ở vị trí ngay giữa trung tâm thành phố và tất cả mọi thứ, đi vài bước là siêu thị, cà phê, khu mua sắm, ngay bên đường là quán ăn việt nam nữa chứ. thời tiết tưởng lạnh mà không đến nỗi nào, chỉ cần 1 áo len, 1 áo khoác và khăn là vừa, còn chẳng cần tới găng tay. so far, mình yêu thành phố này.

*****

mấy tuần gần đây, mình bắt đầu practice liệt kê ra những điều mình trân trọng, biết ơn trong cuộc sống. có những tối đang liệt kê dở thì ngủ luôn vì danh sách dài quá. thỉnh thoảng mình lại rơm rớm nước mắt vì không hiểu sao cuộc đời lại đủ đầy đến vậy và tại sao cuộc sống mình lại may mắn tới thế. càng trân trọng mọi thứ mình có trong cuộc sống bao nhiêu, thì cuộc sống có vẻ lại càng ưu ái mình bấy nhiêu. một vòng tròn mình không thể thiệt. trong danh sách đó luôn có các em mentees Vietseeds của mình, gia đình thứ 2 của mình. và ví dụ gần đây nhất là chuyến bay từ bắc kinh tới vancouver. các hàng đều chật người mà riêng hàng của mình 4 ghế, mình ngồi 1 đầu, 1 bạn nam ngồi đầu còn lại và trống 2 ghế ở giữa. lúc đầu bạn nam kia để áo trên một ghế trống, tới lúc thấy mình nằm xuống, bạn ý cầm lấy áo, hất thanh ghế lên, thế là một mình mình 3 ghế tha hồ nằm trên chặng đường bay chục tiếng.

sinh nhật năm ngoái mình ước năm rồi sẽ biết rung động trước những điều chưa rung động được. năm 29 mình đã biết rưng rưng trước những điều giản dị, bé nhỏ trong cuộc sống. nhất là giai đoạn gần đây, hơi tí là mình cảm động phát khóc.

hôm rồi sinh nhật mình viết fb status đùa là mình chẳng ước gì thêm trong cuộc sống vì cuộc đời quá đủ đầy mà giờ đúng vậy thật. để xem 10 ngày tới ở vancouver mình thấy thế nào, có muốn chuyển sang đây sống không, chứ hồi xưa lúc học đại học, mình về Việt Nam vì không đồng cảm được với cuộc sống bên Mỹ.

 

Advertisements

mình sắp 30. dạo này mình hay nghĩ về mẹ 30 năm trước. cuộc sống lúc đó thế nào? tâm thế ra sao? có hạnh phúc không? mẹ hay làm gì? chắc chắc tuổi 30 tuổi mẹ khác tuổi 30 của mình nhiều. hẳn 30 năm trời, đất nước nhiều thay đổi. lối sống, các giá trị theo đuổi, các ưu tiên của mình bây giờ chắc không phải của mẹ những năm nào. thời đó, bố mẹ đang ở giai đoạn đầu của sự nghiệp và đang cố gắng nhiều để vươn lên trong xã hội. và chắc hẳn để có thể lo cho mình được tốt hơn.

mẹ vẫn bảo mình ích kỷ. ở độ tuổi này, không biết nghĩ và không phải nghĩ cho ai. mẹ bảo và nghĩ nhiều thứ khác về mình nữa. thôi thì biết vậy. mình không hiểu được những gì mẹ đã trải qua và chưa nỗ lực để gắn hết hơn với mẹ, nên mình không có vấn đề gì với việc mẹ không hiểu mình. chỉ là, nếu mẹ hiểu mình hoặc buông những lo lắng về mình sẽ giúp mẹ thanh thản hơn. mà con người, tốt nhất là nên yêu thương bản thân và sống thanh thản. chẳng phải thế sẽ nhẹ nhõm và bình yên hơn sao? bố mẹ lại đang ở giai đoạn sức khoẻ sẽ chỉ yếu đi nữa.

*****

sáng nay vào instagram của anh nhà thơ kiêm nhiếp ảnh Tyler Knott Gregson, đọc được đoạn này thấy hợp tâm trạng sau những ngày lễ lớn quá: “I always remember the strange hollow that rose up in the days after Christmas morning, the end of all that anticipation. Maybe it’s magic flying away, returning North until next year, maybe it’s the realization that we must wait, again, for it to come back home.”

trước mỗi lễ lớn, nhất là trong thời đại cái gì cũng được làm quá lên để bán hàng, công nhận là lâng lâng và mong tới hôm đó thật. để rồi ngay khi kết thúc là cảm giác trống rỗng ô chỉ có vậy sao?

*****

mới hồi đầu năm còn bảo bao giờ sang năm mới. mình không ngại già đi tại vì mình luôn thấy hào hứng với những gì sắp xảy ra. tại bất kể thời điểm nào trong năm nhìn lại, mình đều ngạc nhiên vì tại thời điểm đó 1 năm trước mình chắc chắn không đoán được cuộc sống của mình lại như vậy. exciting thế còn gì hihi. như giờ này năm ngoái vừa mới vào vinschool. ai biết một năm sau đã ở sài gòn và không còn làm việc full-time nữa.

với cả thêm tuổi có vẻ thêm wisdom, bớt sân si để ý các kiểu để rồi thấy tự ti với bản thân. mà tâm thế là điều quan trọng nhất để sống healthy, chứ không phải youth.

mình không thích Tết lắm. vì thực ra từ bé đã sống xa nhà nên không có gì ấn tượng đặc biệt với Tết. Tết với mình là nhiều việc nhà, là no suốt ngày mấy món đấy, là mẹ mệt mỏi nấu ăn, là bị hỏi những câu hỏi muôn ngàn năm vẫn vậy. thế nên Tết năm nay mình đi Canada. tình hình chuẩn bị các thứ có vẻ hòm hòm. mình đi kiểu thảnh thơi nên chắc sang tới đó rồi mình mới bắt đầu tính xem nên làm gì. mà có không làm gì cũng không sao. hihi tội gì phải khổ.

*****

mình mới đọc xong a brief history of everything. TRỜI ƠI CUỐN SÁCH RẤT TUYỆT VỜI. chủ đề nghe có vẻ nhàm chán but his sense of humor definitely helps! khi không đi làm full-time, tha hồooooo đọc sách. mình không rõ đọc nhiều thế thì giúp gì cho cuộc đời. mà kệ thôi, vui thì cứ làm, chứ tính toán với đời làm chi ha – đây là thái độ khiến mẹ mình lo lắng cho cuộc đời mình sau này và có vẻ không hài lòng chút nào. hihi dù sao thì mình vẫn rất tự hào được là con của mẹ và mình biết mẹ yêu mình rất nhiều (theo cách riêng của mẹ).

mình không còn tỉnh lúc 4h sáng và thao thức tự hỏi mình đang làm gì ở đây.

giờ mình ngủ ngon lành. giai đoạn bỡ ngỡ, mất phương hướng cũng đã qua. cũng đã được 3 tháng.

điều duy nhất mình không thích ở đây là thời tiết. còn lại mọi thứ khác đều ổn. mình khá thích nếp sống của mình dạo này. tỉnh dậy là thiền (app calm có nhiều bài thiền và các thứ liên quan đến thiền hay lắm), rồi tập yoga/cardio, tắm, rồi bắt đầu ngày mới. mình nghĩ mỗi ngày đều nên được bắt đầu một cách chậm rãi theo mong muốn của mỗi người – thay vì vội vã lao vào guồng quay của cuộc sống. có vậy mới cảm nhận được hết vẻ đẹp của cuộc sống (dù cuộc sống buổi sáng của mình chỉ ở quanh quẩn 4 bức tường mà mình cứ phán như thật hihi).

*****

hồi hè em bé về. em bé suy nghĩ chín chắn cực. mình thấy quá tự hào về em bé. em bé bảo, về nhà gặp chị thấy yêu chị hơn. chị em mình không hợp nói chuyện điện thoại khi ở xa nhau, hồi trước cứ nói một lúc là mình nhảy vào miệng em rồi phán xét, nên chắc em chán chả có nhu cầu nói và chả thấy mình thương em. hè về chắc cảm nhận được tình yêu mình dành cho em nhiều hơn. hồi xưa mình phán xét em bao nhiêu, thì giờ em ủng hộ những quyết định của mình bấy nhiêu. có lẽ em đã tự hàn gắn những tổn thương do mình và mọi người trong nhà gây ra. còn mình, vẫn đang trên con đường hoá giải những nỗi đau mình tạo ra cho em.

khi nào yêu mà không ràng buộc, bắt ép, đánh giá, dằn vặt, nghi vấn thì tình yêu đấy đẹp lắm nhỉ. mình tin khi yêu thì những người ở trong mối quan hệ yêu thương đấy nên cảm thấy thoải mái, tự do nhất có thể. để tung cánh mơ ước và bay xa.  và mình không thấy việc yêu như vậy là kệ cha nó đây đ** quan tâm.

*****

có mấy quyển sách gần đây mình đọc thấy hay và đáng dành thời gian để đọc, đều là tác giả Việt Nam:

  • cứ đi để lối thành đường: về hướng nghiệp cho các bạn trẻ dựa trên mong muốn, sở thích, thế mạnh của mỗi bạn
  • dạy con trong hoang mang: sử dụng các kiến thức tâm lý để lý giải và đưa ra giải pháp đối với các phương pháp dạy con chưa thực sự phù hợp của phụ huynh Việt Nam
  • nghiện giấc mơ, bơ lối mòn: tự truyện về hành trình học tập, đi tìm và xây dựng ước mơ của một người làm trong ngành giáo dục

trời ơi lâu lắm rồi không viết blog, bao nhiêu cung bậc cảm xúc xảy ra trong thời gian qua, giờ không biết bắt đầu từ đâu. có đủ loại cảm xúc và thay đổi chứng tỏ cuộc sống có vẻ không tới mức nhàm chán nhỉ hihi. dù chắc không phải ai cũng thấy trân trọng được kiểu sống không ổn định, nay làm cái này, mai quay ngoắt trăm tám mươi độ đang ở một không gian khác, thực tại khác. không định hướng, không có lối đi cụ thể. cứ để đời trôi, theo như lời bạn là cuộc đời như lá bèo, cứ trôi vô định.

bắt đầu từ thời điểm hiện tại đi. mình đang ngồi ở quán cafe yêu thích của mình. quán này ngay gần cơ quan, có bữa trưa siêu đầy đủ (cơm, 1 món mặn, 1 món rau, 1 món canh, 1 đồ tráng miệng) với giá bình dân, không gian tràn ngập ánh sáng tự nhiên và màu xanh của cây cối. nên mình thích ra đây cực. quán thường khá yên tĩnh.

mình đang cảm thấy tự do hơn bao giờ hết. tới mức thấy múa một vòng là có khi đang tót ở trên mây hoặc một đất nước khác rồi. cuộc đời rộng mở và mình muốn làm gì cũng được hết. một cảm giác yomost cực kỳ (dù mình không uống yomost)!

để xem với new found freedom này mình làm gì với cuộc đời mình nhé. thực ra thì mình sẽ không làm gì to tát đâu vì vốn từ lâu mình quan niệm hành trình của mình là phải vui và không có đích đến nào cả. khi nào thấy không vui nổi nữa thì sẽ bỏ cái không vui ra khỏi cuộc đời và so far, cuộc đời khá nâng đỡ mình, ít nhất về mặt tài chính là không bị chết đói mỗi lần mình từ bỏ ổn-định-không-vui  để theo đuổi tự do.

mình chưa sống đủ lâu để có thể nói được rằng cách sống này là hợp lý. thôi thì cuộc đời ai người đấy tự biết và tự sống tự chịu trách nhiệm 😀

*****

ở chỗ làm cũ mình thân với em. mình yêu em cực vì em chân thành và tin mọi điều mình nói. dù em biết là mình hay quên và mình hay thay đổi. có người tin lời mình như vậy khiến mình thấy cuộc đời dễ thương hết xảy và vi diệu sao sao đó.

thực ra thì tui không phải người hay hứa xạo đâu. tui nói gì tui cũng nói thật lòng hết. chỉ là dạo gần đây, tôi cứ thay đổi liên xoành xoạch, hôm trước vừa thấy thế này, hôm sau thấy thế khác, hôm sau nữa lại thấy khác nữa. thế là lời nói lúc này không còn true lúc khác. cũng vì bản thân như vậy nên ai nói gì hiền cũng tin tuyệt đối. lúc sau người ta thay đổi hiền cũng thấy hoàn toàn hợp lý. vì cái gì true trong hoàn cảnh này không có nghĩa và cần true trong hoàn cảnh khác.

*****

trời đang nắng. đằng sau lưng hiền đang có một đôi rủ rỉ suốt từ trưa tới giờ. tiếng quạt trần kêu vù vù. trước mặt toàn cây là cây và tĩnh lặng.

mình thì ngồi viết linh tinh, chẳng suy nghĩ gì. đời dễ thương chứ bộ!

9h tối, nhạc nền là giọng thu phương, ngước nhìn lên bình hoa hồng với đủ sắc độ phớt thấy đời sao nhẹ nhàng quá đỗi.

mình mới đọc xong cuốn a week at the airport của alain de botton và cực kỳ trân trọng cách tác giả chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống và kể lại một cách sống động. 1 tuần ở heathrow và ra một cuốn sách hơn 100 trang. từ kiến trúc sân bay, người quét dọn, người làm ở security check, đến việc chuẩn bị bữa ăn, lounge dành cho khách vip, rồi những cung bậc cảm xúc của những hành khách đến và hành khách đi. những chi tiết bình thường mình ở sân bay sẽ chẳng để ý tới, mà đọc văn anh này không thấy bị nhàm chán hay tẻ nhạt. khiến mình biết trân trọng hơn những điều tưởng chừng quá đỗi thân thuộc và bình dị của cuộc sống – tới mức không cần để ý đến – vì đằng sau mỗi con người, mỗi đồ vật, đều là một câu chuyện.

cuốn drive của daniel pink cũng đáng đọc, để hiểu hơn cách thúc đẩy bản thân làm gì đó, cũng như tạo động lực cho mọi người xung quanh. bác này có weekly podcast, hiền subscribe mà chẳng để ý lắm. những tips bác ý đưa ra phù hợp hơn cho những người làm  ở công ty/môi trường corporate.

*****

nói đến sân bay. hồi học cao học, bạn bảo tao thích sân bay lắm. ở đấy cảm thấy vibrant energy, được kết nối với người từ mọi nẻo thế giới, và possibilities are limitless. tao thấy alive. còn mình, mình chẳng thích sân bay chút nào. giờ đọc xong a week at the airport thì sẽ có sự trân trọng hơn đối việc để một tổ chức lớn như thế vận hành cần sự chỉn chủ và cẩn trọng của từng bộ phận như thế nào. chứ còn sân bay đối với mình là nức nở chia tay những mối quan hệ vừa kịp thân, là hồi hộp chuyển giao tới một miền đất mới, là những chuyến công tác xa nhà. tóm lại toàn là những cảm xúc buồn chán, mệt mỏi, và sợ. điều duy nhất mình thích ở những chuyến bay là có thời gian đọc 🙂 nghĩ lại thấy có chia tay thì có reunion, có đi thì mới có mở rộng tâm hồn, mà không hiểu sao những cảm xúc tiêu cực lại override những điều tích cực chờ đợi sau một chuyến bay dài. lạ ghê ha!

mình đã vào hcm được gần 2 tuần. hà nội đang vào thu, trước khi đi đã bắt đầu thoang thoảng mùi hoa sữa. tháng 8 sắp qua.

hôm chuyển nhà, trời mưa rả rích cả ngày. có bạn chuyển cùng, ở cùng, sắm sửa đồ đạc cùng, đi chợ cùng, nói chuyện cuối ngày cùng. trước khi vào hcm mình bị hoảng (thực ra trước mỗi lần cuộc đời bước sang trang mới mình đều hồi hộp và hoảng vì các quyết định của mình gần đây nó thường đến nhanh quá). may quá có bạn. tuần đầu, điểm sáng trong ngày của mình là cuối ngày được gặp bạn.

sáng nay tỉnh lúc 4h, trời vẫn nhá nhem tối, vẫn thấy mọi thứ surreal. mình đang thức dậy trên một cái đệm khác, ở một căn phòng khác, một thành phố khác, lần thứ n trong đời. cuộc sống so far dễ chịu và tiện. căn hộ mini bọn mình thuê được mình thấy miễn chê – nắng ngập tràn, thông gió, ban công thoáng tha hồ ngắm trăng sao, gần chợ, gần các quán ăn, gần trung tâm, gần chỗ đi làm. thấy để sống được thực ra cũng đơn giản đấy chứ. đâu cần nhiều đồ đạc lắm đâu.

mình mới đọc xong 2 quyển của tác giả nữ Việt Nam đều hay:

  • Ăn gì cho không độc hại: quyển này viết về dinh dưỡng, cách ăn uống một cách khoa học, dựa trên nhiều nghiên cứu khác. viết cực kỳ súc tích, không chút màu mè hoa lá. nhiều kiến thức mà lại dễ hiểu và hài hước.
  • Con đường Hồi giáo: nếu ai muốn hiểu thêm chút về các nước Trung Đông có thể đọc về ký sự của chị Mai. mình cực kỳ ngưỡng mộ năng lượng và sự tò mò của chị về thế giới xung quanh.

hmm còn công việc? chưa biết nghĩ sao. để nghĩ xong rồi viết ha hihi.

 

 

á há há ú hú hú ớ hớ hớ. giờ wordpress không connect với fb nữa. mình muốn viết gì thì viết. tự do muôn năm ahihi. có một giai đoạn lười viết. thế là connect với fb để có động lực viết. giờ động lực nội tại ì í i.

từ lúc bắt đầu tìm nhà trong HCM, mình bắt đầu hoang mang. không hiểu đang làm gì thế này. suốt 2 tuần qua, nỗi sợ lớn dần lên. mình không equipped để làm công việc này – các kỹ năng công việc cần mình không giỏi. thực ra thì đấy chính là lí do mình nhận công việc vì nghĩ rằng sẽ trau dồi, học hỏi, thử sức ở lĩnh vực mình còn yếu. À HÁ. vui quá ha hiền. đấy là còn chưa kể tất cả các câu hỏi standard một người nên đặt ra trước khi (chuyển thành phố) nhận việc, hiền chẳng hỏi và cũng chẳng có câu trả lời. thế mới bảo tìm việc sao giống dating thế. nhiều lúc cứ như ma nhập logic quẳng sang một bên. mà hiền có logic á hiền?

suốt tuần vừa rồi, mình có sinking feeling. thỉnh thoảng lại như ai đó thụi nhẹ một cú vào hõm dưới ngực và mình gasping for air. bao triết lý phật giáo, buông bỏ, chánh niệm không tài nào áp dụng nổi. ok, tập trung vào hiện tại. nhưng má ơi, sao chả cảm nhận được các tế bào đang alive thế này?!? huhu vấn đề gì đây ta. ok, mọi thứ đều vô thường, ý nghĩa, cách nhìn sự việc là do não mình tạo ra. thế thì tôi không liên quan gì đến bố mẹ tôi ư? do não tôi tạo ra loại tình cảm đó ư? ôi cha mẹ ơi rồi những tình bạn, tình yêu thời xưa đều vô nghĩa ư? thế tốn thời gian vào tình bạn tình yêu làm cái gì cơ chứ? ok, nếu sợ thì buông. hả? lúc trước đang vui giờ hết vui lại buông hả? vô trách nhiệm vậy hả? người ta blacklist tui thì sao huhu. rồi lại như có ai thụi thêm cú nữa, rồi lại gasping for air.

hình như mấy sách career guidance bảo nỗi sợ là một điều tốt dù mình không nhớ lí do là gì. thôi thì cứ one step at a time. chứ biết sao giờ ta. đằng nào thì tui cũng have nothing to lose and everything to gain. biết đâu tui lại hiểu bản thân tui hơn xíu nữa sau khi làm cái công việc này á hê hê.