26730639_10212488941850511_2404731939905289771_n

hiền 29. thỉnh thoảng lại đứng trước gương cố nhổ cho bằng hết các sợi tóc bạc tìm được. ai đoán trẻ hơn tuổi là cười tít mắt. hay quên (kiểu mở cửa rồi để khoá đấy đi vào nhà). giờ thêm nói lẫn. có vẻ hiền học buông hơi quá đà. buông luôn cả trí nhớ lẫn minh mẫn. tai thì nghễnh ngãng đã lâu. hiền chưa thấy người phụ nữ quyến rũ nào mỗi lần nói chuyện cứ hở hở hở liên tục vì không nghe rõ người kia nói gì huhu.

cơ mà, hiền thấy yêu giai đoạn này của cuộc đời phết. không còn những lo lắng, tự ti của thời đại học. hiểu đời ở mức thấy đời đơn giản và kì diệu. thấy mình được đời chở che và chiều chuộng. có mỗi khâu hiểu bản thân vẫn dậm chân tại chỗ không hiểu sao?!

hiền càng lớn càng khiến người xung quanh ớn (mỗi lần nghe hiền tuyên bố gì đấy). bạn bảo người ta phải dùng đến vũ lực để ép người khác nghe theo. ấy thì khóc lóc ỉ ôi ngày này sang tháng khác khiến mọi người mệt mỏi rồi mặc kệ. hồi xưa, làm các thứ “đúng”. lúc nào cũng lost và trong trạng thái tìm kiếm gì đó khác. giờ, làm các thứ vui. vẫn lost. mà thấy an tâm lắm hê hê.

đợt rồi thế nào hiền nảy sinh ý nghĩ dance therapy thật hay ho. bắt đầu tìm hiểu các chương trình cao học và biết là để được nhận phải có khả năng nhảy và biên đạo ít nhất 1 thể loại nhảy. đây là lần đầu tiên trong đời hiền thấy vui khi nghĩ đến việc đi học. thấy đời quá rộng mở và liberating nếu giờ mình đi học dance therapy. tuy vậy, thực tế là hiền đã từng bị đuổi khỏi lớp nhảy đầu tiên (và cuối cùng), trình độ yoga 3 năm vẫn ở cấp vỡ lòng. thế mà hiền đã bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh sống ở một thành phố nghệ thuật và làm học sinh dance therapy (nhiều hơn là nghĩ về việc mình sẽ làm gì để được nhận vào chương trình dance therapy) vui cỡ nào hí hí. để xem đời đưa đẩy thế nào nhaa.

ảnh trên chụp trong giai đoạn nước mắt ngắn dài. hiền chưa hiểu lắm cơ chế hoạt động của cơ thể vì hiền tưởng sau 10 tuổi tần suất khóc sẽ giảm đi thay vì tăng lên mỗi năm?! hôm đấy, bạn đến giục thay quần áo, rồi bảo ngồi xuống bạn tết tóc cho cho trông ra gì. trời ơi, hành động tết tóc thật là tình cảm ý!

tuổi mới. hiền chỉ mong sẽ rung động trước những gì năm qua chưa có khả năng rung động. đời, chỉ cần thế là đủ 🙂

Advertisements

hiền gặp anh, vào một ngày thời tiết dễ chịu, thích hợp cho việc đi dạo. ngồi ngắm đường phố ngày hôm đó, đầu hiền văng vẳng bài hoa sữa.

anh kể bạn anh có con gái 1 tuổi gọi là nắng, nghe thôi đã muốn cười theo. anh nghĩ cần có nickname cho hiền. anh gọi hiền là lá.

hiền chẳng biết gì về anh cả. ngoài việc giọng anh ấm cực kỳ và anh chăm hơn hiền nhiều nhiều. à, và anh khá là đàn ông và có vẻ hiền.

hiền thích nghe giọng anh lúc mới tỉnh dậy và nghe anh bảo hiền linh tinh lắm. mấy hôm rét vừa rồi, đúng ngày trong tháng, hiền như bị rút hết năng lượng sống. thế mà, anh chẳng ở bên nắm tay để hiền ăn vạ cho hết cơn tức. hiền buồn cực. tới mức thấy nắng mà không vui (lòng hiền mà không xốn xang trước nắng, trước tán lá rung rinh trong gió là có chuyện to!) nên thôi hiền hít le anh luôn.

*****

năm nay, hiền tập sống theo cảm xúc. các việc hiền làm dựa trên cảm xúc lúc đó và thang đo độ vui. hiền không tính toán, không lập kế hoạch (kể cả kế hoạch đi chợ lúc nào, đi run errands ra sao) vì nó khá đau đầu. nếu tiện sẽ làm, không cứ từ từ. thế mà đâu vẫn vào đó, không cứt lộn lên đầu đâu nhé. mỗi sáng thức dậy thấy cuộc sống như một trò chơi, vì không biết hôm nay cảm xúc ra sao, sẽ đưa ra quyết định “không logic” nào chỉ vì hết vui, rồi ngồi chống cằm xem cuộc đời diễn biến tiếp. giờ hiền hơi tí là khóc, hơi tí là cười.

sáng nay bạn bảo lúc đi thang máy thấy quảng cáo probiotin gì đó hạn chế cảm cúm. bạn đọc thế nào thành hạn chế cảm xúc. đang bảo phải mua cho hiền ngay. cơ mà, năm rồi hiền không bị đau đầu (hê hê) và thấy rất trân trọng mọi thứ xung quanh. đâu có không ổn lắm đâu nhẩy!

 

 

 

hà nội lạnh. cái lạnh khá dễ chịu. tức là nếu chui chăn bông mặc đồ hè thì vẫn ấm. nhưng cũng vừa đủ để nếu đi bộ ngoài đường mà chỉ choàng thêm cái áo len vẫn hơi co ro và thấy mình thật nhỏ bé trước đất trời, thiên nhiên.

mùa đông là lúc dễ thấy nhất ảnh hưởng của thời gian tới người già. sau những lớp áo nỉ, áo len, áo phao, thấy ông bà gầy hẳn đi và cần khá nhiều thứ hỗ trợ để giữ ấm. hồi lâu ông đọc blog hiền và bảo “này cháu, sao cháu viết mỗi về việc ông nói được các thứ tiếng, biết dùng photoshop. ông còn biết làm thơ nữa cơ mà.” để chia sẻ 1 bài thơ ông làm thời hiền ở với ông bà năm lớp 2 nha. hiền thấy được lớn lên với sự chăm sóc của ông bà là một trong những điều tuyệt vời nhất.

Bà đầu bếp

Làm ốp lếp

Cho tiểu thư

Có tính hư

Và hay quậy

Chuyên đái bậy (hồi đấy nhà ông bà có cái vườn rất to)

Giỏi khóc vờ

Khéo cười trừ

Lừa hạng chúa

Thích nhảy múa

Ghét học đàn

Cứ ngủ tràn

Gọi không dậy

Dù khuya mấy

Vẫn cố xem

Các loại phim

Dù hay dở

Những vẫn nhớ

Chuẩn bị bài

Cho ngaỳ mai

Đến lớp học

Dù tập đọc

Hoặc tiếng Anh

Làm toán nhanh

Viết chính tả

Gấp thủ công

Đều rất giỏi

Rất nổi tiếng

Lớp 2A.

*****

cuộc sống của hiền đã bắt đầu vào guồng quay như bao người khác, tức là có việc full-time. đi làm hiền sợ nhất nghĩ mình là ai đó, và vì thế phải làm những việc mà vị trí/vai trò đấy đáng ra phải làm. hiền thỉnh thoảng vẫn tự nhủ, đây là cách sống mà mình chọn tại thời điểm hiện tại, không có nghĩa đây là một “cuộc sống bình thường” và mình phải tìm mọi cách để nó tiếp tục diễn ra như vậy. vẫn còn rất nhiều cách sống khác, cứ cái nào vui thì làm. giờ thì hiền đang vui và thấy alive. cơ mà những ai thân hiền đều e dè trước tuyên bố đấy của hiền (buồn cười qué đi!).

hôm rồi đọc lời khuyên này ở cuốn sách nào đó. bảo rằng nếu mình coi các khoảng thời gian mình “phải làm gì đó” trong ngày là me-time, thì sẽ thấy các việc đấy là một phần của mình và sẽ tận hưởng khoảng thời gian đó nhiều hơn. xét cho cùng thì con người vẫn có quyền lựa chọn làm gì với mọi khoảnh khắc trong ngày của mình mà, nhỉ. nghĩ được thế này, cả ngày sẽ toàn me-time me-time luôn á!

*****

mọi người mùa đông giữ ấm nha. mà không có khả năng giữ ấm và chăm sóc sức khoẻ bản thân thì cứ làm thế nào sản xuất ra được nhiều tế bào hạnh phúc trong cơ thể hiền nghĩ ắt sẽ khoẻ, chả cần phải lo gì ý hí hí. yêu mọi người ❤

 

image1-2

hiền có người bạn thân. ở mức biết mọi chuyện xảy ra trong đời nhau. ai có bí mật gì thì đừng kể hiền nhé, vì bạn hiền biết hết. lúc đi học và mới đi làm, bọn hiền update tình hình từng phút. giờ (bạn) hết rảnh, update của bọn hiền dừng lại ở từng buổi. ai xuất hiện trong cuộc đời bọn hiền quá 30′, đứa kia sẽ biết. hoặc hiền mà nói chuyện với ai dài dài tí xíu là người kia sẽ được nghe về bạn vì sự hiện diện của bạn trong đời hiền gần như 24/7.

bọn hiền không giống nhau. mọi người gặp 1 đứa ngoài đời, chắc không thể tưởng tượng nổi đứa kia là bạn thân. bạn cao, hiền thấp. bạn hài hước, hiền hơ hơ. bạn thực tế, hiền mơ mộng. bạn đi xe máy khá kinh hãi, hiền giờ nhiều lúc vẫn dắt xe lên vỉa hè thay vì phi lên vì sợ ngã. (với người khác) bạn thích hỏi, hiền thích nghe. bạn biết bạn muốn gì, hiền tới giờ vẫn lost trong mọi hoàn cảnh. bạn hoạt ngôn trước đám đông, hiền thường ngồi im. bạn nhớ chi tiết mọi thứ, hiền đến cái chung chung cũng chẳng để đầu. những thứ hiền thấy dễ thương bạn thấy sốt ruột. chẳng ai dùng từ nhẹ nhàng để mô tả bạn, cũng như chẳng ai dùng từ hoạt bát để mô tả hiền.

điểm chung duy nhất giữa hai đứa là đồng quan điểm về những thứ dớ dẩn trong cuộc sống. à và lười nấu ăn.

hiền vẫn hay thả tim bảo yêu và trân trọng bạn, bạn thường lờ đi (thực ra thì hầu hết mọi người đều lờ hiền đi huhu). nhưng những lúc thấy hiền lao xuống dốc hoặc bay lên nhanh quá, bạn sẽ kiên trì khuyên nhủ một cách cực kỳ nhẹ nhàng, tâm lý, và khách quan. những lúc đấy hiền cũng phải ngạc nhiên và cảm động vì giọng điệu bạn thay đổi hẳn so với cách nói chuyện bình thường. bạn vẫn bảo đời bạn mà có trục trặc gì là do hiền hết vì bạn phải dùng quá nhiều năng lượng giúp hiền nhớ các khoảnh khắc cuộc đời (cũng được 365 ngày nhân 11 năm rồi) cộng thêm việc hơi tí phải chạy theo kéo hiền xuống đất. hiền rất thương bạn, mẹ hiền cũng rất thương bạn về vụ này.

hôm nay sinh nhật bạn. có bạn, đời hiền (đa phần là) cực sướng – những lúc không sướng là những lúc sợ bạn cáu, giận, hoặc không vui vì lựa chọn của hiền. có bạn, hiền có nơi trút hết bực tức chán chường cuộc đời, thoải mái kể tất cả các chuyện vì biết sẽ không bị đánh giá, được cười suốt ngày (bạn là một trong những người hài hước nhất mà hiền biết), và nhìn đời một cách cân bằng hơn. có bạn, hiền hiểu được thế nào là một mối quan hệ thương yêu (khá là) vô điều kiện mà không phải trong gia đình.

năm rồi, thỉnh thoảng bạn băn khoăn không hiểu sao facebook không báo bạn các post của hiền. gần đây bạn phát hiện ra vì bạn không follow hiền. thời đại mạng xã hội, thân thì cũng chỉ đến thế thôi chứ đến thế nào nữa ha!

sáng thứ hai

6.10, hiền 28 tuổi đánh răng xong rồi rơm rớm nước mắt: trời xám xịt. em không muốn đi làm đâu N ơi.

6.45, B 5 tuổi đánh răng xong ra sofa nằm cũng rơm rớm nước mắt: con muốn về Đông Hà ba ơi.

mấy hôm rồi hiền bị mất cân bằng. tới mức sáng ra niệm câu thần chú “cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày mới để yêu thương” mà không ăn thua. sáng nay nói chuyện với em đã nghiệm ra vấn đề. là do hiền tính toán. một khi đã tính toán thì chắc chắn sẽ thấy thiệt hoặc sợ bị thiệt. mà thế là tâm không an rồi. thành thấy cái gì cũng dở dang. rồi đâm ra thẫn thờ. em gửi cho hiền bài thơ, ghi ra đây nhỡ ai đang mất thăng bằng trong cuộc sống thấy hữu ích:

Bạn có đủ kiên nhẫn

Đợi bùn lắng, nước trong?

Bạn có đủ tĩnh để thấy

Thời cuộc tự xoay vòng?

Người giỏi không tìm kiếm

Cũng không ngóng, chẳng trông

Chỉ biết có thực tại

Đón mọi thứ vào lòng

Lão Tử

 

ông: cháu tập yoga được bao lâu rồi?

hiền: dạ 3 năm rồi ạ.

ông: thế cháu đã làm được động tác ngồi hoa sen chưa?

hiền: chưa ạ.

ông: hờhờhờ, thế cháu học những gì ở lớp yoga hả hiền?

đấy là còn chưa kể hiền chịu chết mấy pose phức tạp hơn như trồng cây chuối hay chim bồ câu. sau 3 năm học yoga trong đó 2 năm luôn là học sinh kém nhất lớp (có lần còn bị thầy giáo cười sau khi biết tập được 1 năm rồi mà người như tập lần đầu) và 2 khóa học mỹ thuật thì 1 khóa bỏ dở nửa chừng vì nhìn mẫu phải vẽ mà thấy khó thở và chỉ muốn mếu, hiền trở nên khiêm tốn hơn rất nhiều và có cái nhìn bao dung hơn về trình độ học thuật của học sinh. mỗi người sinh ra để làm một việc và có cách/khả năng vận hành khác nhau. người làm tốt hơn cái này, người làm tốt hơn cái khác. mỗi người một vẻ và ai cũng cần được yêu thương (thay vì bị coi là học sinh cá biệt của lớp. đến tuổi này bị lôi ra trước lớp trêu thì hiền thấy buồn cười, cơ mà sẽ có những tuổi không thấy điều đấy hài hước chút nào).

*****

hồi trước học trường nữ sinh, cái thời đi đâu là nữ quyền muôn năm, đàn bà bị áp bức, đàn bà phải vùng dậy để/và chắc chắn là (phải) hơn đàn ông rồi. thời đấy phong cách ăn mặc của hiền bà ngoại gọi là giẻ rách và bạn thân gọi là ăn mày. còn hiền thì thấy các bạn nữ yểu điệu ẻo lả xúng xính áo quần là ngứa hết cả mắt. giờ hiền quan tâm đến ăn mặc hơn vì nó đem lại niềm vui cho hiền, nên thấy ai mặc đẹp (dưới bất kể hình thức nào) là lòng rộn ràng thay vì hằn học. nhận ra rằng khi mình bực ai/cái gì, có khi nên xem lại bản thân trước. gốc rễ cơn bực không từ mình ra thì từ đâu ha?

*****

cuối năm đủ các loại sales. đợt rồi tài khoản tiền hết, hiền rất phải kiềm chế để không vào các web sales xem đồ. cảm giác không đủ tiền để mua đồ mình muốn hay vẩn vơ mua những món quà nhỏ xinh hợp với người thân không vui lắm. túm lại là muốn không đi làm thì vẫn phải đi làm. tuy vậy, hiền vẫn tin sẽ tới lúc hiền thấy đi làm cứ như đi chơi.

*****

hôm halloween ăn mặc kiểu hippie đi tiệc. lúc đang bước xuống bậc thang của toà nhà, có một chú đang đi đứng sững lại nhìn hiền trân trân. chú cứ đứng vậy cho tới lúc hiền đi qua. GẦN 30 NĂM ZỜI CHUYỆN NÀY MỚI XẢY RA TRONG ĐỜI TÔI! giờ buồn chán, hiền biết phải mặc gì ra đường rồi nhé!

*****

tối chủ nhật, ở nhà một mình. thay ga giường vỏ gối (ai mà mua mấy bộ hợp ý mình thì hoạt động này sẽ là một trong các hoạt đông được chờ đón nhất cuối tuần/or tôi loser). thắp nến. bật spanish guitar. ngồi đọc cách mạng một cọng rơm. thấy đời không thể dịu êm hơn.

à, và quyển all the light we cannot see RẤT hay, cái kết cũng hay và cảm giác thật.

*****

mùa holidays đến rồi cả nhà ơiiiiiii!

mẹ: Thảo giờ đi làm mới thấy abc xyz…

hiền: mẹ yên tâm, một thời gian nữa nó sẽ chẳng khác gì con bây giờ.

bà: giống mày để mà điên. nhà đã 1 con điên, giờ thành 2 con thì loạn.

hiền: sao bà lại bảo cháu điên.

bà: thế con dở vậy.

hiền: cháu có gien của bà đấy bà biết không.

bà: gien tao lấy chồng năm 15 tuổi!

đến một lúc nào đấy sự kiên nhẫn của bà với hiền (về vấn đề chồng con) cũng sẽ hết. như bố mẹ giờ give up với hiền về cả sự nghiệp lẫn chuyện yêu đương. hay thầy giáo hướng dẫn luận văn thời đại học cứ ra rả mày làm tiến sỹ đi tao hỗ trợ; giờ hiền email update tình hình thầy chả có nhu cầu trả lời. hiền hơi buồn tẹo dù biết ai chán hiền đâu phải vấn đề của hiền.

*****

hiền đang ngắc ngoải đọc all the light we cannot see. nhiều đoạn làm hiền cồn cào bụng hoặc quặn thắt trong lòng không dám đọc tiếp vậy mà tốc độ đọc của hiền như sên. truyện về 1 em gái mù người Pháp và 1 em trai mồ côi người Đức trong thế chiến thứ 2. hiền buồn lắm vì hiền không còn đam mê fiction nữa. giờ cứ cầm quyển nào lên khoảng bảy tám chục trang đầu là một sự nỗ lực rất lớn để vượt qua. nhưng hiền vẫn cố, vì cảm xúc hiền dành cho fiction từ thời xưa, cái thời hiền đam mê fiction, mỗi lần đọc là một lần hào hứng vì biết sắp có cơ hội phiêu lưu và sống ở một thế giới mới. và vì hiền vẫn tin vào giá trị của fiction sau khi hiền gấp sách lại.

*****

bà cứ bảo mày có người yêu vào cho vui. thực ra hiền chả cần có người yêu để vui. nhưng lúc ốm có thấy cần người yêu thật. mấy năm gần đây, những lúc  ốm xương khớp không hiểu sao đau và mỏi kinh khủng, dậy cũng ngại. những lúc đấy chỉ ao ước có người yêu để bế đi tè. được cái, giờ hiền có bài nói chuyện với cơ thể khi thấy có dấu hiệu đau ốm, nên hiền cũng chỉ bị mệt 1-2 ngày là khỏi hê hê. quá sướng!

nói đến xương khớp, sao tôi mới gần 30 mà đã bị đau đầu gối huhu. giờ có muốn đi giầy cao gót cũng phải dè chừng buồn quá. huhu thêm cái nữa là bạn thân Thảo đang ở Hà Nội làm hiền nhớ Thảo kinh khủng mà Thảo thì chả có nhu cầu về Việt Nam với hiền. haiza.