9h tối, nhạc nền là giọng thu phương, ngước nhìn lên bình hoa hồng với đủ sắc độ phớt thấy đời sao nhẹ nhàng quá đỗi.

mình mới đọc xong cuốn a week at the airport của alain de botton và cực kỳ trân trọng cách tác giả chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống và kể lại một cách sống động. 1 tuần ở heathrow và ra một cuốn sách hơn 100 trang. từ kiến trúc sân bay, người quét dọn, người làm ở security check, đến việc chuẩn bị bữa ăn, lounge dành cho khách vip, rồi những cung bậc cảm xúc của những hành khách đến và hành khách đi. những chi tiết bình thường mình ở sân bay sẽ chẳng để ý tới, mà đọc văn anh này không thấy bị nhàm chán hay tẻ nhạt. khiến mình biết trân trọng hơn những điều tưởng chừng quá đỗi thân thuộc và bình dị của cuộc sống – tới mức không cần để ý đến – vì đằng sau mỗi con người, mỗi đồ vật, đều là một câu chuyện.

cuốn drive của daniel pink cũng đáng đọc, để hiểu hơn cách thúc đẩy bản thân làm gì đó, cũng như tạo động lực cho mọi người xung quanh. bác này có weekly podcast, hiền subscribe mà chẳng để ý lắm. những tips bác ý đưa ra phù hợp hơn cho những người làm  ở công ty/môi trường corporate.

*****

nói đến sân bay. hồi học cao học, bạn bảo tao thích sân bay lắm. ở đấy cảm thấy vibrant energy, được kết nối với người từ mọi nẻo thế giới, và possibilities are limitless. tao thấy alive. còn mình, mình chẳng thích sân bay chút nào. giờ đọc xong a week at the airport thì sẽ có sự trân trọng hơn đối việc để một tổ chức lớn như thế vận hành cần sự chỉn chủ và cẩn trọng của từng bộ phận như thế nào. chứ còn sân bay đối với mình là nức nở chia tay những mối quan hệ vừa kịp thân, là hồi hộp chuyển giao tới một miền đất mới, là những chuyến công tác xa nhà. tóm lại toàn là những cảm xúc buồn chán, mệt mỏi, và sợ. điều duy nhất mình thích ở những chuyến bay là có thời gian đọc 🙂 nghĩ lại thấy có chia tay thì có reunion, có đi thì mới có mở rộng tâm hồn, mà không hiểu sao những cảm xúc tiêu cực lại override những điều tích cực chờ đợi sau một chuyến bay dài. lạ ghê ha!

Advertisements

mình đã vào hcm được gần 2 tuần. hà nội đang vào thu, trước khi đi đã bắt đầu thoang thoảng mùi hoa sữa. tháng 8 sắp qua.

hôm chuyển nhà, trời mưa rả rích cả ngày. có bạn chuyển cùng, ở cùng, sắm sửa đồ đạc cùng, đi chợ cùng, nói chuyện cuối ngày cùng. trước khi vào hcm mình bị hoảng (thực ra trước mỗi lần cuộc đời bước sang trang mới mình đều hồi hộp và hoảng vì các quyết định của mình gần đây nó thường đến nhanh quá). may quá có bạn. tuần đầu, điểm sáng trong ngày của mình là cuối ngày được gặp bạn.

sáng nay tỉnh lúc 4h, trời vẫn nhá nhem tối, vẫn thấy mọi thứ surreal. mình đang thức dậy trên một cái đệm khác, ở một căn phòng khác, một thành phố khác, lần thứ n trong đời. cuộc sống so far dễ chịu và tiện. căn hộ mini bọn mình thuê được mình thấy miễn chê – nắng ngập tràn, thông gió, ban công thoáng tha hồ ngắm trăng sao, gần chợ, gần các quán ăn, gần trung tâm, gần chỗ đi làm. thấy để sống được thực ra cũng đơn giản đấy chứ. đâu cần nhiều đồ đạc lắm đâu.

mình mới đọc xong 2 quyển của tác giả nữ Việt Nam đều hay:

  • Ăn gì cho không độc hại: quyển này viết về dinh dưỡng, cách ăn uống một cách khoa học, dựa trên nhiều nghiên cứu khác. viết cực kỳ súc tích, không chút màu mè hoa lá. nhiều kiến thức mà lại dễ hiểu và hài hước.
  • Con đường Hồi giáo: nếu ai muốn hiểu thêm chút về các nước Trung Đông có thể đọc về ký sự của chị Mai. mình cực kỳ ngưỡng mộ năng lượng và sự tò mò của chị về thế giới xung quanh.

hmm còn công việc? chưa biết nghĩ sao. để nghĩ xong rồi viết ha hihi.

 

 

á há há ú hú hú ớ hớ hớ. giờ wordpress không connect với fb nữa. mình muốn viết gì thì viết. tự do muôn năm ahihi. có một giai đoạn lười viết. thế là connect với fb để có động lực viết. giờ động lực nội tại ì í i.

từ lúc bắt đầu tìm nhà trong HCM, mình bắt đầu hoang mang. không hiểu đang làm gì thế này. suốt 2 tuần qua, nỗi sợ lớn dần lên. mình không equipped để làm công việc này – các kỹ năng công việc cần mình không giỏi. thực ra thì đấy chính là lí do mình nhận công việc vì nghĩ rằng sẽ trau dồi, học hỏi, thử sức ở lĩnh vực mình còn yếu. À HÁ. vui quá ha hiền. đấy là còn chưa kể tất cả các câu hỏi standard một người nên đặt ra trước khi (chuyển thành phố) nhận việc, hiền chẳng hỏi và cũng chẳng có câu trả lời. thế mới bảo tìm việc sao giống dating thế. nhiều lúc cứ như ma nhập logic quẳng sang một bên. mà hiền có logic á hiền?

suốt tuần vừa rồi, mình có sinking feeling. thỉnh thoảng lại như ai đó thụi nhẹ một cú vào hõm dưới ngực và mình gasping for air. bao triết lý phật giáo, buông bỏ, chánh niệm không tài nào áp dụng nổi. ok, tập trung vào hiện tại. nhưng má ơi, sao chả cảm nhận được các tế bào đang alive thế này?!? huhu vấn đề gì đây ta. ok, mọi thứ đều vô thường, ý nghĩa, cách nhìn sự việc là do não mình tạo ra. thế thì tôi không liên quan gì đến bố mẹ tôi ư? do não tôi tạo ra loại tình cảm đó ư? ôi cha mẹ ơi rồi những tình bạn, tình yêu thời xưa đều vô nghĩa ư? thế tốn thời gian vào tình bạn tình yêu làm cái gì cơ chứ? ok, nếu sợ thì buông. hả? lúc trước đang vui giờ hết vui lại buông hả? vô trách nhiệm vậy hả? người ta blacklist tui thì sao huhu. rồi lại như có ai thụi thêm cú nữa, rồi lại gasping for air.

hình như mấy sách career guidance bảo nỗi sợ là một điều tốt dù mình không nhớ lí do là gì. thôi thì cứ one step at a time. chứ biết sao giờ ta. đằng nào thì tui cũng have nothing to lose and everything to gain. biết đâu tui lại hiểu bản thân tui hơn xíu nữa sau khi làm cái công việc này á hê hê.

 

 

 

 

cuối tuần hiền vào HCM xem nhà. tìm nhà tìm việc thấy giống dating quá. cũng tìm hiểu, hỏi han, bargain/compromise, cảm xúc lên xuống, đặt niềm tin. mỗi lần nản lại bảo thực ra như chơi trốn tìm. cứ nghĩ nó giống trò chơi lại phì cười lại thấy ok chơi tiếp.

mỗi lần bay đi đâu thích nhất là sẽ có thời gian đọc sách. hiền mới đọc xong the freedom writers diary, đọc để lấy khí thế tiếp tục sự nghiệp giáo dục. ai ngại đọc xem phim cũng cảm động lắm. sách được viết theo kiểu nhật ký, vừa disheartening vừa uplifting. sách về những học sinh cấp 2, cấp 3 luôn phải đối diện với gang violence, cái chết, sexual abuse, drug dependence, vô gia cư, sự khinh miệt của xã hội… có những thứ học sinh phải đối diện mà giáo viên có thể không tưởng tượng nổi và chưa bao giờ trải qua.

giới thiệu thêm 3 quyển nữa:

  • the power of now: tác giả nói ngay từ đầu nhiều người gọi những thứ viết trong sách là một mớ mumbo jumbo. sách thuộc nhóm new age spirituality. có nhiều khái niệm trừu tượng hiền chưa thực sự hiểu. hiền đọc sách trong giai đoạn chờ tin nhắn từ các nhà tuyển dụng, có chút hồi hộp và lo lắng. áp dụng khái niệm the power of now – chỉ tập trung vào hiện tại và hiện tại mà thôi, sẽ thấy mình không có vấn đề gì cả, không hồi hộp lo lắng mong chờ (vì đấy là đang nghĩ đến tương lai – thứ mà mình không kiểm soát được). tóm lại cứ khi thấy có vấn đề gì, hoặc là giải quyết vấn đề đó luôn, còn không thì thôi, tập trung vào hiện tại/khoảnh khắc mình đang có, không nghĩ ngợi về vấn đề hoặc để vấn đề kiểm soát mình.
  • the subtle art of not giving a fuck: nếu không muốn đọc sách có thể đọc bài viết khá nổi tiếng của anh này: what pain are you willing to sustain? anh này viết kiểu douchebag nên hiền nghĩ sẽ tiếp cận được nhiều người đọc (westerners) hơn. những điều anh ý nói na ná Phật giáo.
  • the sympathizer: giọng văn sardonic rất ấn tượng. cốt truyện thu hút. nếu ai quan tâm đến tác giả người Việt khác có thể đọc cả catfish and mandala – hiền đọc lâu rồi nên không nhớ lắm thế nào, nhưng hiền nghĩ cũng đáng đọc.

*****

đợt này cảm xúc hiền lên xuống. vì những thay đổi sắp tới. vì những quyết định ngẫu hứng vui thì làm. được cái khi chọn mọi thứ vì vui, sẽ không bị đau đầu vì chẳng tính toán thiệt hơn may rủi, và không đặt hi vọng với expectation vào những điều đấy. không đau đầu nhưng cũng có những lúc không hiểu bản thân đang làm gì thế này. bao giờ tôi sẽ nản đi theo tiếng gọi của niềm vui?

*****

facebook sắp không cho connect với wordpress, nên có bài mới sẽ không tự động thông báo trên facebook. buồn cười ghê. hiền sẽ để link wordpress trên facebook, thỉnh thoảng mọi người ghé nha dù chắc hiền không update thường xuyên đâu.

đang mệt và hơi chao đảo, định viết nhiều hơn về đợt tìm việc vừa rồi và việc sắp vào hcm mà chưa sắp xếp lại mọi thứ để viết được. lúc nào tui vui tui viết nha, vì đợt rồi thực ra vui lắm á!!

 

những cơn mưa rào mùa hạ có gì đấy rất hồn nhiên, khiến hiền (và chắc nhiều người nữa chứ nhỉ) muốn được thoả thích dầm mưa. tối rồi mưa xối xả. đường về nhà thì gần. 2 đứa quyết định cứ thế đi dưới mưa, cười khanh khách.

*****

TẠI SAO TÌM ĐƯỢC CÔNG VIỆC THE ONE KHÓ ĐẾN VẦY HUHU

tui đi tìm mải miết, mải miết. mà tui có phải loại lười gì cho cam. mà sao tui tìm hoài không thấy. tui có tí buồn à nha.

tui đang sung sướng tưởng đã tìm ra được công việc phù hợp (tức là tui thích làm và tui làm không kém), đồng nghiệp thoải mái cởi mở chia sẻ từ a đến z (có chỗ làm nào được hồn nhiên kêu những thứ tiếng không phải tiếng người mà bình thường chỉ dám phát ra khi ở 1 mình?) thì cơ thể tui phản ứng. nào ngứa, nào đau cổ có hôm không dậy được, nào đau khớp gối. chưa kể người lúc nào cũng muốn lả ra.

cơ thể chắc chắn thông minh và đáng tin hơn não rồi. vì cơ thể không lấp liếm để phục vụ ego. có gì nó phô ra vậy. có những thứ không nhìn ra, cơ thể chắc chắn cảm nhận được và sẽ thể hiện ra.

cuối ngày, thường não hiền không nhạy và không phải lúc nào cũng nhớ ngay ra tên đồng nghiệp. thế là thỉnh thoảng quay qua “này ấy ơi chị bảo” cho nhanh. hôm rồi, nó bảo rồi em cũng chỉ là một ấy trong quá khứ của chị thôi hử. tui sẽ nhớ nó lắm. lí trí của tui.

*****

dạo  này, thỉnh thoảng bà điện thoại lại thấy hiền đang đi khám ở viện. thảo thì vừa mới ốm xong. hôm rồi về thăm bà thấy 2 đứa ăn mặc có phần giản dị (theo lời chị là trông như vừa từ campuchia về). thế là bà điện thoại cho bố mẹ đang ở xa “có biết con đang ốm không! 2 vợ chồng đã điện thoại hỏi thăm chúng nó chưa? tại sao lại để 2 đứa nhem nhuốc như thế hả!”

giờ hiền mới biết khi người ta gần 60, người ta vẫn có thể bị bố mẹ mắng vì tội để cho 2 đứa con u30 “nhem nhuốc”. đời có cái đáng yêu nào giống cái đáng yêu nào ❤

*****

con lợn nó bảo “chị cứ gọi em là em bé như thế, em không làm gì được đâu.” VÀ NÓ KHÔNG LÀM GÌ THẬT. trừ nấu ăn. vì mọi người biết hiền nấu ăn thì thế nào rồi đấy. thế mà mỗi lần nó chìa má ra cho thơm, hoặc mỗi sáng ngắm nó ngủ, thấy đời sao bình yên thế và thấy nó đáng yêu quá. giống lúc nó mới sinh ra, lần đầu hiền nhìn thấy em bé cười lúc ngủ và thấy sao trên đời có cái sự đáng yêu như vầy. đây có phải một dạng ăn phải bả lú?!?

 

 

How long will I love you?
As long as stars are above you
And longer, if I can.

How long will I give to you?
As long as I live through you
However long you say.

có những mối quan hệ, không biết phải nghĩ ra sao. cũng chỉ vì này. chỉ vì kia. đa phần là những nỗi sợ mơ hồ. thế mà có sức mạnh không tưởng.

đôi khi,  cố làm lành tổn thương bằng những hành động manh mún, nhất thời, phù phiếm. biết đâu ăn may được với quick fix. vì, thế kỷ 21, lấy đâu ra thời gian mà lặng lại để lắng nghe bản thân?

mình vẫn luôn tin. cơ thể rất kì diệu. dối lòng. rồi sẽ vỡ.

unnamed-2

hè năm ngoái, bạn thân thảo qua Việt Nam sống.

hiền: mày làm tao nhớ thảo quá… tao nhớ lúc tao với nó ngủ với nhau, nó sẽ gối tay tao và dúi mông vào bụng tao. huhu.

s: mày bao nhiêu tuổi rồi ý hiền nhỉ? nếu tao không nhầm thì sắp 30?

hiền có hơi xấu hổ sau cuộc trò chuyện này, nên hôm rồi khi biết thảo sắp về phải hỏi ngay:

hiền: này, em muốn ngủ phòng bố hay phòng mẹ để chị giặt giũ ga gối?

thảo: sao chị lại hỏi thế? chị không muốn em ngủ với chị à?

hiền (hí hí hí trong lòng): ơ không. chị hỏi tại sợ em muốn không gian riêng.

moral of the story: NHỮNG NGƯỜI MUỐN NGỦ VỚI NHAU KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ KHÔNG GÂY TỔN THƯƠNG GÌ CHO NHAU.

đợt rồi, có hôm nói chuyện với thảo xong hiền nằm khóc suốt. vì những lời nói, những hành động, những không tin tưởng, những tổn thương hiền gây ra khiến thảo và hiền có những khoảng cách nhất định và không thân hơn được nữa. mà chị em ruột với nhau, luôn luôn có thể thân hơn nữa.

nghe chuyện của nhiều gia đình, hiền thấy sao toàn những người supposedly là thương yêu nhau mà lại toàn gây ra cho nhau những nỗi đau, những tự ti, những bồn chồn/bất an không đáng có. được cái là, mọi chuyện đều có thể hoá giải. cuộc đời, ai cũng có những bài học cần học. còn bế tắc, còn gặp phải những vấn đề muôn thuở trong mối quan hệ, là chưa học được bài học đó. chưa thành thạo những kỹ thuật nhất định, ai cho lên đai ha 😀

*****

hiền đã đọc xong becoming myself và a spot of bother. đọc xong thấy tràn yêu thương và hiểu thêm xíu xíu nỗi sợ trở nên irrelevant của những người già. growing old in grace thực ra cũng là một quá trình cần phải học.

còn giờ hiền đang đọc vì đó là anh (bản dịch ra tiếng Việt). truyện romcom. đọc thấy vui sao vui thế thì bạn bảo: này, jane austen single cả đời đấy hiền ạ. ơ!

*****

có một thực tế là hiền không thích đi làm. có ai thích đi làm không ta? may khi đi phỏng vấn xin việc, không chỗ nào hỏi là em có thích đi làm không (đi làm period chứ không phải là làm công việc nào đó đâu nhé); chứ hiền không giỏi và cũng không thích nói dối.

thế mà, chỗ làm của hiền giờ đồng nghiệp yêu, công việc yêu, lương cũng yêu. sáng dậy hiền không hỏi tại sao tui phải đi làm. nên hiền chưa chí phèo được. haiza. có nỗi khổ nào giống nỗi khổ nào?!

*****

hiền subscribe cái weekly present reminder của bác Eckhart. thỉnh thoảng nhận được mấy message như thế này, giúp hiền refocus lại energy. nói thế cho oai, chứ thực ra là giúp hiền khỏi suy nghĩ gì hết hê hê. chị recommend hiền quyển the power of now của bác này mà hiền vẫn chưa mua vì trên giá sách nhiều sách chưa đọc quá. có ai tặng tui để tui được đọc luôn không.

*****

hôm tết đi phú quốc. vừa viết blog là quy phục trước thiên nhiên. hôm sau cha mẹ ơi hoàng hôn đẹp như chưa bao giờ đẹp hơn thế. một vũ điệu sắc màu huy hoàng, mềm mại, uyển chuyển đan xen. ra vẻ triết học thì là cứ quy phục trước mọi thứ đi, rồi đời sẽ nở hoa á!