đợt này không có nhiều thời gian sau giờ làm nên thấy cực kỳ trân trọng khi:

  • tưới cây buổi tối hay dọn dẹp phòng: cảm giác có gì đấy khiến mình in touch hơn với cuộc sống.
  • hay như sáng nay ra chợ lúc trời còn lạnh. gió lùa vào người đánh thức các tế bào còn chưa dậy. bình thường hiền ngại  đi chợ vì đông người, bẩn, và hiền không biết mặc cả nhưng sáng nay lại thấy những việc như vậy giúp mình gần gũi hơn với cuộc sống thường nhật.
  • ở cơ quan có em nhà trồng rau và hiền đặt hàng tuần. thấy vui vui khi có rau sạch để ăn và mình đang chăm sóc cơ thể.
  • follow một trang nấu ăn rồi thế nào nó ngấm vào đầu và bắt đầu chăm chút các bữa ăn của bản thân hơn (ơn zời là bữa trưa đã có cơ quan lo, sáng thì vẫn hay ăn ngoài hoặc không đói chứ một ngày lo 3 bữa chắc tôi chết). lí do sâu xa thì là vì mẩn ngứa khắp người từ đợt đi phú quốc về huhu. có phải do ăn ngoài nhiều không ta? hay do cơ thể muốn quay lại cuộc sống phú quốc?

*****

một trong những lí do chính khiến người ta thấy yêu và muốn gắn bó với công việc LÀ ĐỒNG NGHIỆP ý nhỉ! gi gỉ gì gi cái gì cũng tâm sự được, từ chuyện tối ăn gì, gia đình rồi thất tình ra sao, tới chuyện táo bón như thế nào. đợt rồi mẹ về và thốt lên:

  • sao người con gầy mà mặt con nó to hẳn ra thế nhỉ?
  • huhu sao ai cũng bảo vậy thế huhu.
  • (sau một lúc) mẹ biết tại sao rồi hiền ơi. con cười nhiều quá nên má nó phính hết cả ra.

sau đó, câu chuyện lại chuyển sang hướng công việc này không ổn thế nào so với công việc cũ. hiền không biết tính, không biết lo cho tương lai ra sao. vẫn có người hỏi sao bố mẹ hiền dễ tính thế, nghỉ bộ mà cũng đồng ý ư. hihi thì tui khóc lóc làm loạn lên lại không đồng ý. nhưng 1 năm rồi bố mẹ vẫn không bằng lòng, có lúc lại hỏi đã thấy sướng chưa. tui cười suốt ngày thế mà vẫn chưa thấy tui sướng ư huhu.

*****

hiền đang đọc a spot of bother. là fiction. nếu ai quan tâm đến mental health có thể đọc quyển này hoặc quyển famous hơn của mark haddon là the curious incident of the dog in the night time – đọc cực kỳ hay.

hiền đọc 200 trang đầu một cách ngắc ngoải. nhất là cuối ngày đã mệt, xong đọc về cái gia đình này (có 4 người) ai cũng có những vấn đề nghiêm trọng, khiến hiền mệt thêm. sang đến trang 200 hình như đã qua climax nên mọi thứ có vẻ bắt đầu được resolved. thấy xúc động chứ không còn mệt nữa sau khi đã quen hết với các nhân vật trong truyện.

*****

hihi thảo sắp về rùi đó. hiền với thảo sắp đi du lịch rùi đó.

Advertisements

image1-5

bọn hiền ở bo resort 4 đêm. chọn hú hoạ thế nào mà ra khu sinh thái, phòng ngay trước biển. mở mắt ra là cây 3 phía. đi ngủ và tỉnh giấc trong tiếng rì rào của sóng biển. lại là biển đẹp, đủ 3 màu xanh dương, xanh ngọc, xanh trắng.

sách hiền mang theo là cha và con (man and boy) của tony parsons. hiền hiếm khi đọc sách dịch từ tiếng anh, không hiểu sao lại có quyển này. có thể do chưa có kindle và không đợi được tới lúc nhờ người cầm về hộ. mà nếu nhờ người cầm sách tiếng anh về, quyển này sẽ không bao giờ nằm trong danh sách cần mua. giọng văn hài hước dù đã qua dịch. sách như một bộ phim romcom ổn, không đọc cũng không sao. tuy nhiên, các cung bậc cảm xúc khi đối mặt với chia tay, nuôi con một mình, cái chết của người thân, đọc rất thật và khiến hiền đau theo. câu chuyện xảy ra trong vỏn vẹn có nửa năm.

hiền đọc những trang cuối của sách vào chiều, khi đang nằm trên võng dưới tán cây dương trước biển. khi tim hết hồi hộp theo các diễn biến trong truyện, thấy rằng rồi mọi thứ sẽ qua. và có đau đến mấy, thì hoàng hôn trên biển sẽ vẫn luôn bình yên và huy hoàng, bất biến (tại sao cuộc đời tôi chưa ở giai đoạn chiều nào cũng ngồi ngắm hoàng hôn trên biển vậy huhu). qua 3 hoàng hôn bên biển, bọn hiền nhận ra vẫn mặt trời và mây, nhưng sắc màu mỗi hôm một khác, đều kì diệu và tuyệt đẹp. những sắc màu và khung cảnh quy phục hiền trước thiên nhiên.

tưng đấy năm, tưng đấy chuyến đi với nhau, vẫn có những thói quen của đứa này đứa kia không thể hiểu nổi. thay vì compromise thì giờ bọn hiền chấp nhận và make fun of những thói quen đấy.

có đêm ngồi nghe

i won’t give up on us, even if the skies get rough

i’m giving you all my love, i’m still looking up

and when you’re needing your space, to do some navigating

i’ll be here patiently waiting, to see what you find

đêm hè của mấy năm về trước, bạn bật bài hát này. ngẫm lại, bạn thực ra cũng lãng mạn kiểu hiền đấy chứ. nghe xong thấy mình thật khờ, và cũng thật quá quắt. để rồi cứ cặm cụi, tự chọn thêm cho mình những nỗi đau.

  • này, ấy có muốn đọc thơ tớ làm cho đợt đi biển này không?
  • hả?! phát hoảng?! không!
  • ơ kìa, thơ tớ hay thế còn gì. tớ sẽ đăng lên fb để kết thúc chuyến đi.
  • thôi, ấy đừng đăng. sẽ một loạt người unfollow để khỏi bị ấy bother bởi những thứ đấy đấy.

hề hề, không đăng facebook thì đăng ở đây. bạn có nhấn mạnh, hiền không được gọi cái này là thơ vì nó chỉ là chữ có vần với nhau thôi.

Trời xanh, mây trắng, gió đùa

Chim ca ríu rít, gọi mùa xuân sang

Lấy đàn em gẩy tình tang

Ngậm ngùi suy nghĩ, hoang mang quá trời:

Sắp phải đi làm, hỡi ôi !?!

cũng trong một buổi nào đó nằm võng bên biển, hiền nhận thấy mọi thứ con người làm giống như trò hề. shakespeare có bảo all the world’s a stage mà một số người dịch ra là ai cũng đang đeo mặt nạ, sống giả dối. hiền thì nghĩ rằng sẽ tới lúc nào đó, con người nhận ra, cuộc đời mình, các thứ mình làm, đều thuộc một vở kịch lớn, phần nào được sắp xếp cả rồi, và có những đoạn không nằm trong khả năng kiểm soát của mình. nếu cuộc đời chỉ là một trò chơi như vậy, thì tại sao không chơi không vui không làm những thứ mình muốn ha, take it seriously làm gì cho tổn thọ!

thực ra thì, ai biết hiền sẽ biết hiền cực kỳ lười, lười vô đối. nên, triết lý sống của hiền tất nhiên sẽ phục vụ cho cách sống của hiền rồi. như vậy hiền giải quyết được khâu lăn tăn cảm thấy có lỗi với đời với bản thân vì không sống hết mình như cách của những người khác.

1

bạn bảo ảnh làm bạn nghĩ đến hiền

hôm rồi, vừa bước chân xuống máy bay, không khí biển tràn đầy lồng ngực khiến hiền cảm thấy khoan khoái hẳn lên. đường từ sân bay về thành phố có đoạn dốc chạy qua biển, một màu xanh ngọc nối liền với chân trời. hiền chợt nghĩ, một lúc nào đó hiền sẽ sống ở thành phố biển một thời gian, để thoả thích hít thở gió biển hàng ngày. sáng dậy tập yoga, chiều đi dậy, rồi ra ngắm biển, lúc nào rảnh đi tình nguyện – chắc cũng là dậy học. còn giờ, do khả năng và mong muốn, hiền giúp người khác xây ước mơ của người ta. hờ.

chiều đấy, hiền đọc xong quyển tôi là một con lừa. hiền thấy chị Mai viết hay, hài hước, không dài dòng hay thể hiện cái tôi quá nhiều mà chia sẻ về những nơi chị đã đặt chân đến. đọc xong thấy được inspired để đi và trải nghiệm nhiều hơn (tất nhiên được inspired là một chuyện còn hiện thực hoá việc đấy cũng hơi vất vả hê hê). có em đọc con đường Hồi giáo của chị cũng bảo đọc sách chị xong tràn đầy một cảm giác tích cực dù không đọng lại gì trong đầu. cũng là tự truyện khi du lịch, nhưng hiền thích sách chị Mai viết hơn là chị Phan Việt. đang đà nói về sách, giới thiệu thêm vài cuốn nữa hiền thấy hay hay nha:

  • lean in: Sheryl viết về việc empower women một cách thực tế chứ không kiểu hô hào phong trào rồi ném đá đàn ông.
  • cách mạng một cọng rơm: sách về farming và triết học, ngôn từ gần gũi.  2/3 sách tập trung vào kỹ thuật farming nên có thể đọc không cuốn hút nhưng 1/3 còn lại về việc sống thuận theo tự nhiên rất bổ ích.
  • confessions of an economic hitman: đã được dịch ra tiếng Việt bán ở Đinh Lễ. đọc để thấy một mặt khác của nước Mỹ tự do và dân chủ.
  • steal like an artist: cho ai quan tâm đến tư duy sáng tạo.
  • calvin and hobbes: cuối ngày mệt không đọc được chữ thì đọc comics kiểu này cũng ok lắm, yêu đời nữa.
  • giờ thì hiền đang đọc quyển thơ mới của nguyễn phong việt, hơi buồn, hơi khó hiểu nhưng đọc thấy vào. và becoming myself, tiểu sử của một bác psychiatrist chuyên về group therapy. đọc thấy humbling.

đang đà giới thiệu, giới thiệu luôn cushion của amorepacific. ai khen cushion của laneige chứ hiền dùng không quá ấn tượng. nhưng mà dùng của amorepacific thấy sướng điên cuồng, đánh xong cảm giác mặt mình sẵn sàng để diễu hành trên thảm đỏ rồi á.

với cả la luna có bộ đồ ngủ satin mặc vào sướng da sướng mắt sướng cả khâu mặc lẫn cởi vì không mất tí thời gian nào. hình này nhìn không khiến mình muốn mua (hiền mua bộ cộc tay cộc chân mà không tìm thấy ảnh trên fb shop), nhưng mọi người ra thử tận nơi sẽ thấy thiên đường luôn. lại còn đang sale nữa.

sao post này cảm giác hơi đa cấp?

image1-4

cuối tuần trước đi thăm bà nội và ông bà ngoại, tới nơi mọi người hỏi:

bà/bác: thế mày dạo này ăn uống thế nào?

hiền: dạ, chủ nhật cháu nấu cho cả tuần ăn. không thì tối về cháu ăn ngô nướng với rau luộc.

bà/bác: mày ăn kham khổ thế sao trông mày béo ra, mặt mũi hồng hào thế?

hiền: hơ hơ, thế có khi vì công việc đấy ạ!

lúc chia tay mọi người ở cơ quan cũ, hiền mếu máo bảo rằng chắc sau này sẽ không tìm được chỗ nào mọi người supportive, giỏi và tuyệt vời như vậy. thế mà chỗ mới thế nào lại còn vui hơn chỗ cũ. ngày nào cũng ra rả cười, cười đến quặn ruột. hồi xưa, lúc nhìn mấy em bé cứ hềnh hệch laughing out of nothing, hiền ngưỡng mộ lắm. giờ ở chỗ làm, có đồng nghiệp cùng hiền laugh out of nothing hàng ngày. đời vui thế chứ vui tới thế nào nữa?

chỗ làm hiện giờ của hiền feels right. và hiền cực kỳ tự hào đã làm được 3 tháng. 3 tháng là ngắn với ai chứ với hiền 1 tuần cam kết với bất kể cái gì đã là một kỳ tích rồi. mới 3 tháng mà đã la lên thế này, hiền có sợ jinx it. cơ mà sướng mà không hét lên thì sướng làm gì nhỉ. viết ra để biết rằng, đã có một thời như thế.

nói thế không có nghĩa là từ sáng tới chiều từ thứ 2 tới thứ 7 cứ sướng sướng sướng đâu nhé. có lúc down, lúc mệt, lúc đuối, lúc question cái lọ cái chai, lúc không hiểu chuyện gì đang diễn ra. tuần trước tới thăm bà nội, bà sáng mắt lên lúc thấy cháu rồi bảo “mày đi công tác nước ngoài à mà sao bao lâu rồi không về thăm tao? lâu lắm rồi mày không điện thoại cho tao” mà hiền thấy guilty kinh khủng.

dạo này, đôi lúc đầu hiền vẳng lên “PARTNER TÔI ĐÂU? CON TÔI ĐÂU?”. 99% thời gian còn lại là ngưỡng mộ các anh chị có (nhiều) con. hiền không hiểu các anh chị chăm con kiểu gì nếu 7h hoặc muộn hơn mới rời cơ quan và phải ngủ ít hơn 8 tiếng mỗi ngày? hiền tan làm là mắt díp lại và chỉ nghĩ được đến cái giường. cuối tuần là chỉ muốn có nhiều không gian riêng nhất có thể. phải chăm ai nữa chắc chắn hiền cứt lộn lên đầu và ngồi giữa nhà mà khóc.

p/s 1: đợt rồi, hiền phát hiện ra, lúc mới về nhà, đang mệt mà lao vào làm các thứ phải làm sẽ chỉ thấy đời chán hơn. dành ra khoảng 5′ đi pha cacao với sữa, rồi thắp nến lên, ngồi nhâm nhi cho cơ thể được thả lỏng. thấy đời dễ chịu lên nhiều nhiều á. ảnh là hạnh phúc (hơi) giản dị của hiền. peony home sale 50% nến với tinh dầu nên phải đi mua ngayyy.

p/s 2: thêm bí quyết vui vẻ nữa cho mọi người. hiền độ này do quên nhiều nên hay mất đồ. mất từ cái máy tính tới cái ô. mỗi lần vậy hiền lại tự nhủ thôi người cầm được đồ chắc cần nó hơn hiền. nghĩ thế xong là thấy ổn hê hê.

p/s 3: hiền sắp được gặp thảo rồi hiền vui quá là vui. thảo dạo này lớn cực, trưởng thành cực. hiền rất tự hào về thảo. thảo lớn tới mức hè rồi hiền sang thăm thảo, thảo không ngại để hiền hôn thảo chút chít chụt chịt. chứ như hồi đang lớn, thể nào cũng xấu hổ và đẩy hiền ra.

 

 

 

 

26730639_10212488941850511_2404731939905289771_n

hiền 29. thỉnh thoảng lại đứng trước gương cố nhổ cho bằng hết các sợi tóc bạc tìm được. ai đoán trẻ hơn tuổi là cười tít mắt. hay quên (kiểu mở cửa rồi để khoá đấy đi vào nhà). giờ thêm nói lẫn. có vẻ hiền học buông hơi quá đà. buông luôn cả trí nhớ lẫn minh mẫn. tai thì nghễnh ngãng đã lâu. hiền chưa thấy người phụ nữ quyến rũ nào mỗi lần nói chuyện cứ hở hở hở liên tục vì không nghe rõ người kia nói gì huhu.

cơ mà, hiền thấy yêu giai đoạn này của cuộc đời phết. không còn những lo lắng, tự ti của thời đại học. hiểu đời ở mức thấy đời đơn giản và kì diệu. thấy mình được đời chở che và chiều chuộng. có mỗi khâu hiểu bản thân vẫn dậm chân tại chỗ không hiểu sao?!

hiền càng lớn càng khiến người xung quanh ớn (mỗi lần nghe hiền tuyên bố gì đấy). bạn bảo người ta phải dùng đến vũ lực để ép người khác nghe theo. ấy thì khóc lóc ỉ ôi ngày này sang tháng khác khiến mọi người mệt mỏi rồi mặc kệ. hồi xưa, làm các thứ “đúng”. lúc nào cũng lost và trong trạng thái tìm kiếm gì đó khác. giờ, làm các thứ vui. vẫn lost. mà thấy an tâm lắm hê hê.

đợt rồi thế nào hiền nảy sinh ý nghĩ dance therapy thật hay ho. bắt đầu tìm hiểu các chương trình cao học và biết là để được nhận phải có khả năng nhảy và biên đạo ít nhất 1 thể loại nhảy. đây là lần đầu tiên trong đời hiền thấy vui khi nghĩ đến việc đi học. thấy đời quá rộng mở và liberating nếu giờ mình đi học dance therapy. tuy vậy, thực tế là hiền đã từng bị đuổi khỏi lớp nhảy đầu tiên (và cuối cùng), trình độ yoga 3 năm vẫn ở cấp vỡ lòng. thế mà hiền đã bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh sống ở một thành phố nghệ thuật và làm học sinh dance therapy (nhiều hơn là nghĩ về việc mình sẽ làm gì để được nhận vào chương trình dance therapy) vui cỡ nào hí hí. để xem đời đưa đẩy thế nào nhaa.

ảnh trên chụp trong giai đoạn nước mắt ngắn dài. hiền chưa hiểu lắm cơ chế hoạt động của cơ thể vì hiền tưởng sau 10 tuổi tần suất khóc sẽ giảm đi thay vì tăng lên mỗi năm?! hôm đấy, bạn đến giục thay quần áo, rồi bảo ngồi xuống bạn tết tóc cho cho trông ra gì. trời ơi, hành động tết tóc thật là tình cảm ý!

tuổi mới. hiền chỉ mong sẽ rung động trước những gì năm qua chưa có khả năng rung động. đời, chỉ cần thế là đủ 🙂

hiền gặp anh, vào một ngày thời tiết dễ chịu, thích hợp cho việc đi dạo. ngồi ngắm đường phố ngày hôm đó, đầu hiền văng vẳng bài hoa sữa.

anh kể bạn anh có con gái 1 tuổi gọi là nắng, nghe thôi đã muốn cười theo. anh nghĩ cần có nickname cho hiền. anh gọi hiền là lá.

hiền chẳng biết gì về anh cả. ngoài việc giọng anh ấm cực kỳ và anh chăm hơn hiền nhiều nhiều. à, và anh khá là đàn ông và có vẻ hiền.

hiền thích nghe giọng anh lúc mới tỉnh dậy và nghe anh bảo hiền linh tinh lắm. mấy hôm rét vừa rồi, đúng ngày trong tháng, hiền như bị rút hết năng lượng sống. thế mà, anh chẳng ở bên nắm tay để hiền ăn vạ cho hết cơn tức. hiền buồn cực. tới mức thấy nắng mà không vui (lòng hiền mà không xốn xang trước nắng, trước tán lá rung rinh trong gió là có chuyện to!) nên thôi hiền hít le anh luôn.

*****

năm nay, hiền tập sống theo cảm xúc. các việc hiền làm dựa trên cảm xúc lúc đó và thang đo độ vui. hiền không tính toán, không lập kế hoạch (kể cả kế hoạch đi chợ lúc nào, đi run errands ra sao) vì nó khá đau đầu. nếu tiện sẽ làm, không cứ từ từ. thế mà đâu vẫn vào đó, không cứt lộn lên đầu đâu nhé. mỗi sáng thức dậy thấy cuộc sống như một trò chơi, vì không biết hôm nay cảm xúc ra sao, sẽ đưa ra quyết định “không logic” nào chỉ vì hết vui, rồi ngồi chống cằm xem cuộc đời diễn biến tiếp. giờ hiền hơi tí là khóc, hơi tí là cười.

sáng nay bạn bảo lúc đi thang máy thấy quảng cáo probiotin gì đó hạn chế cảm cúm. bạn đọc thế nào thành hạn chế cảm xúc. đang bảo phải mua cho hiền ngay. cơ mà, năm rồi hiền không bị đau đầu (hê hê) và thấy rất trân trọng mọi thứ xung quanh. đâu có không ổn lắm đâu nhẩy!

 

 

 

hà nội lạnh. cái lạnh khá dễ chịu. tức là nếu chui chăn bông mặc đồ hè thì vẫn ấm. nhưng cũng vừa đủ để nếu đi bộ ngoài đường mà chỉ choàng thêm cái áo len vẫn hơi co ro và thấy mình thật nhỏ bé trước đất trời, thiên nhiên.

mùa đông là lúc dễ thấy nhất ảnh hưởng của thời gian tới người già. sau những lớp áo nỉ, áo len, áo phao, thấy ông bà gầy hẳn đi và cần khá nhiều thứ hỗ trợ để giữ ấm. hồi lâu ông đọc blog hiền và bảo “này cháu, sao cháu viết mỗi về việc ông nói được các thứ tiếng, biết dùng photoshop. ông còn biết làm thơ nữa cơ mà.” để chia sẻ 1 bài thơ ông làm thời hiền ở với ông bà năm lớp 2 nha. hiền thấy được lớn lên với sự chăm sóc của ông bà là một trong những điều tuyệt vời nhất.

Bà đầu bếp

Làm ốp lếp

Cho tiểu thư

Có tính hư

Và hay quậy

Chuyên đái bậy (hồi đấy nhà ông bà có cái vườn rất to)

Giỏi khóc vờ

Khéo cười trừ

Lừa hạng chúa

Thích nhảy múa

Ghét học đàn

Cứ ngủ tràn

Gọi không dậy

Dù khuya mấy

Vẫn cố xem

Các loại phim

Dù hay dở

Những vẫn nhớ

Chuẩn bị bài

Cho ngaỳ mai

Đến lớp học

Dù tập đọc

Hoặc tiếng Anh

Làm toán nhanh

Viết chính tả

Gấp thủ công

Đều rất giỏi

Rất nổi tiếng

Lớp 2A.

*****

cuộc sống của hiền đã bắt đầu vào guồng quay như bao người khác, tức là có việc full-time. đi làm hiền sợ nhất nghĩ mình là ai đó, và vì thế phải làm những việc mà vị trí/vai trò đấy đáng ra phải làm. hiền thỉnh thoảng vẫn tự nhủ, đây là cách sống mà mình chọn tại thời điểm hiện tại, không có nghĩa đây là một “cuộc sống bình thường” và mình phải tìm mọi cách để nó tiếp tục diễn ra như vậy. vẫn còn rất nhiều cách sống khác, cứ cái nào vui thì làm. giờ thì hiền đang vui và thấy alive. cơ mà những ai thân hiền đều e dè trước tuyên bố đấy của hiền (buồn cười qué đi!).

hôm rồi đọc lời khuyên này ở cuốn sách nào đó. bảo rằng nếu mình coi các khoảng thời gian mình “phải làm gì đó” trong ngày là me-time, thì sẽ thấy các việc đấy là một phần của mình và sẽ tận hưởng khoảng thời gian đó nhiều hơn. xét cho cùng thì con người vẫn có quyền lựa chọn làm gì với mọi khoảnh khắc trong ngày của mình mà, nhỉ. nghĩ được thế này, cả ngày sẽ toàn me-time me-time luôn á!

*****

mọi người mùa đông giữ ấm nha. mà không có khả năng giữ ấm và chăm sóc sức khoẻ bản thân thì cứ làm thế nào sản xuất ra được nhiều tế bào hạnh phúc trong cơ thể hiền nghĩ ắt sẽ khoẻ, chả cần phải lo gì ý hí hí. yêu mọi người ❤